Zing News - Tri thức trực tuyến

Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng?

Chồng là chiến lợi phẩm để mà khoe, mà so đo, mà tự hào, mà hãnh diện?

Chị tôi mới vừa mang thai. Trong câu chuyện của mình, chị đều kèm theo một câu “Cầu mong nó là con trai”. Hỏi lý do, có phải nhà chồng “trọng nam khinh nữ”, chỉ muốn cháu trai hay không. Chị bảo rằng, mình không hề bị áp lực từ việc đẻ trai hay gái, mà có cảm giác sinh con gái ra thì… tội nghiệp cho nó. Mình phận đàn bà, chịu nhiều vất vả, bất công, khổ sở từ bé, nên giờ không muốn con phải đối mặt với những điều như vậy. Là con trai, nó sẽ đỡ áp lực hơn!
Nói nào ngay, một bé gái ngay từ nhỏ đã thường xuyên bị mẹ nhắc là “con gái con đứa”, phải cẩn thận, kín đáo, siêng năng, nhỏ nhẹ… chứ. Đương nhiên, là nhiều yêu cầu hơn hẳn so với một cậu con trai. Rồi đa phần sẽ bị mẹ rèn việc nhà, làm bếp, nấu ăn, nội trợ. Những thứ mà một thằng con trai trạc tuổi sẽ không dính phải. Lớn hơn chút nữa, là chuyện giữ mình, “mẹ thường bảo em thân gái đục trong”, có nhà còn “phang” thêm câu tam tòng tứ đức, chuyện phụ nữ hai giỏi… bao nhiêu là “món ăn chơi” đổ lên đầu!
Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng? 1

Cư dân mạng vừa xôn xao bởi câu chuyện, tuần sau mới là giỗ đầu của vợ, mà chồng đã kịp tái hôn từ hơn sáu tháng trước. Buồn ở chỗ, người vợ ấy, khi còn sống bên cạnh chồng con, đã chắt
chiu từng đồng, chưa bao giờ dám mua một món đồ xa xỉ cho mình, mọi cái đều dành cho con, nhường cho chồng… Có cô gái buột miệng hỏi, sao lại có mẫu đàn bà coi chữ “hy sinh” làm kim chỉ nam cho mình như thế, thật đáng thương vô cùng! Mà nói mới nhớ, ngay cả… hoa hậu cũng bảo, đấy là đức tính điển hình, nổi bật, đáng khen của phụ nữ chúng ta kia mà! Còn trách móc, đòi hỏi gì nữa, khi chính đàn bà cũng thích khoác lên mình những mỹ từ tưởng đâu đẹp đẽ kia, để rồi gồng lên mà sống, không nổi nữa thì oằn lưng xuống mà gánh những “thiên chức” kiểu ấy...

Nên bao lâu rồi, mà đàn bà vẫn cứ quẩn quanh bởi cái suy nghĩ, coi chồng con, gia đình là sự nghiệp. Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng. Sinh ra làm đàn bà là đã khổ. Cái suy nghĩ ấy đè nặng lên cuộc đời của bao người đàn bà. Mà có khi, họ không ngờ rằng, chính bởi cái quan niệm “cam phận” và hiển nhiên đó, mà đời họ, đời con gái họ đã và đang còn khổ dài dài…
Cho nên, sắm được một ông chồng xịn chính là thành công lớn nhất của người phụ nữ? Cần gì phải học hành vất vả, phấn đấu như điên, rèn luyện kỹ năng, trau dồi phẩm chất? Cứ ráng tô son điểm phấn, ăn mặc ngút trời, rạng rỡ cuốn hút, tất sẽ có đại gia ngó tới, cơ hội đổi đời nay mai? Như có kẻ ác miệng bảo rằng, chớ có vội chê người mẫu, hoa khôi nọ kia là xấu, “hoa hậu vẫn còn chưa… đẹp hết, đang đợi đẹp”. Yên tâm đi, sang năm là cô ấy sẽ rực rỡ hương sắc, lái siêu xe mấy hồi! Là cô ấy có năng lực tiềm ẩn, nhanh chóng giàu sang? Không, thiên hạ ám chỉ, cô ấy rồi sẽ theo dàn diễn viên của bộ phim đời “Đại gia và kiều nữ”. Đơn giản vậy thôi…
Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng? 2
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Là con gái, đương nhiên sẽ phải chấp nhận việc để cho người ta lựa chọn, suy xét xem nên “cưới cô này hay cô khác”? Rồi nhắm mắt… dang chân, mười hai bến nước, chồng tốt thì được nhờ, mà chồng say xỉn vũ phu thì ráng mà chịu đựng? Chồng là chiến lợi phẩm để mà khoe, mà so đo, mà tự hào, mà hãnh diện? Sắm được tấm chồng “có hiếu với vợ” thì có thể vênh mặt với thiên hạ, còn như vô phước phải cúc cung hầu hạ ông chồng vô tích sự thì đành lầm lũi cúi mặt, thật sao?! Mà đàn bà bây giờ, mấy ai còn được hưởng cái phần phước ở nhà chồng nuôi, toàn là lăn lộn bên ngoài rồi mới về tự an ủi mình, ráng đi, xong con cái việc nhà thì mình được nghỉ ngơi liền ấy mà!
Đừng để như cảnh nhà một cô bé lên mười, hôm kia bỗng thốt nhiên bảo, sau này con không lấy chồng đâu, con nhìn má cực khổ, con sợ quá! Nghe sao mà cay đắng, mà chạnh buồn. Gái lớn lấy chồng, một phần tất yếu của cuộc sống, thế mà một lời thở than, một câu đắng đót, một cái kết luận đáng buồn khi đứa con gái bé bỏng soi vào cuộc đời mẹ mình mà cay xót, e sợ…
Theo Phunuonline

Chóng mặt trong ngày không em

Vợ được cử đi đào tạo nghiệp vụ ở tỉnh một tuần, chồng cũng vui không kém gì vợ. Gì chứ việc này chồng ủng hộ cả hai tay. Vậy mà, vợ mới đi ngày đầu tiên, chồng đã “nếm mùi” cay đắng của cảnh “gà trống nuôi con”.

Sáng ra, còn đang ngon giấc thì cái điện thoại đã báo thức inh ỏi. Bực mình vì phải dậy sớm hơn mọi khi nhưng nếu vợ không cẩn thận cài chuông báo thức chắc tụi nhỏ đã bị trễ học rồi. Còn đang tìm đôi vớ chả hiểu lạc mất đâu một chiếc thì đứa nhỏ la oai oái sao kem đánh răng của con không còn miếng nào, đứa lớn réo sao không tìm thấy áo đồng phục. Hai bố con bới tung tủ quần áo mới lòi ra cái áo đồng phục nhăn nhúm. Có vợ ở nhà, áo quần đi làm, đi học của mấy cha con luôn được vợ ủi sẵn treo lên từ đêm trước, càng không lo chuyện ăn sáng vì vợ đã dậy trước chuẩn bị, mấy cha con ngủ dậy chỉ việc vệ sinh xong là ăn thôi. Vợ đi vắng, chồng đưa các con ra tiệm phở đầu đường cho tiện. Suýt tí là cả nhà trễ giờ!
Hết 8 tiếng ở cơ quan tạm quên vai trò “ông già làm nội trợ”, chồng phải ba chân bốn cẳng đến trường đón con. Luồn lách đủ kiểu để không bị kẹt xe vậy mà đến nơi vẫn bị hai cục cưng càm ràm “sao bố đến trễ vậy?” Về nhà, chưa kịp thay đồ bọn trẻ đã than đói bụng. Chồng để nguyên bộ đồ công sở đi bắc nồi cơm, hâm lại nồi thịt kho tàu vợ kho sẵn để trong tủ lạnh, nấu thêm nồi canh là xong. Nghe dễ dàng vậy mà khi ăn mới thấy nấu mỗi nồi canh cũng chẳng hề đơn giản. Thằng bé cứ bảo sao rau bố nấu vàng khè, không xanh như rau mẹ nấu, thằng lớn thì khịt mũi hỏi “sao canh bố nấu có mùi kỳ kỳ?”.
Chóng mặt trong ngày không em 1
Ảnh minh họa.
Mãi nó mới phát hiện bố quên bỏ hành và tiêu, những chi tiết nhỏ nhặt nhưng lại khiến tô canh hấp dẫn hơn. Chồng bảo “canh nào chả là canh” nhưng nó khăng khăng “canh mẹ nấu ngon hơn bố!”
Đã vậy, hò hét lẫn hăm doạ đủ kiểu tụi nhỏ mới chịu ăn nhanh cho. Vậy mà mọi ngày nghe vợ ra rả nhắc con ăn cơm, mình cứ bảo vợ việc gì phải càm ràm bọn trẻ suốt. Đứng rửa chén mà chồng tự nhắc mình không được quên giặt đồ nếu không muốn biến mấy bộ đồ thành… yaourt!
Lúc dạy con học mới gay go. Thằng lớn học bài, chốc chốc lại hỏi bố. Mấy bài toán lớp 6 làm chồng toát mồ hôi hột, người lớn mà còn có cảm giác bị đánh đố huống gì bọn trẻ. Vật vã một hồi cũng xong, nhưng cảm giác nuối tiếc khi không được nằm khểnh xem ti vi hay đọc báo như mọi khi cũng không bằng khi nghe cậu quý tử kết luận lúc gấp sách vở lại: “Mẹ giải bài còn nhanh hơn bố!”
Chợt nghĩ sao nể vợ quá chừng, bao nhiêu việc lớn nhỏ trong ngoài vô tay vợ đều trơn tru, đâu ra đó, còn chồng, họa có ba đầu sáu tay mới cáng đáng hết. Vậy mà trước giờ chồng chỉ biết nộp đủ lương là xem như xong trách nhiệm, để mặc vợ chạy đua mỗi ngày với vô số việc có tên lẫn không tên. Nhưng mới nghĩ đến việc chia sẻ việc nhà với vợ để lấy lại hình ảnh người cha thân yêu trong mắt bọn trẻ, chồng đã thấy rùng mình! Mới có mấy ngày không em mà chồng đã muốn chóng mặt rồi.
Về mau nhé, vợ ơi!
Theo Phununonline

Bí quyết giản đơn của một người phụ nữ hạnh phúc

(Tuanhfamily)Chị hạnh phúc vì chị chính là người đem lại hạnh phúc cho bản thân mình, chứ không phải trông chờ bất kì một người nào khác mang lại cho chị, kể cả là chồng.

Chị là một người phụ nữ vừa bước sang ngưỡng tuổi 40, đã kết hôn ngót 15 năm, 2 con của chị đứa bé cũng sang năm là vào cấp 2, ấy vậy mà người ta thấy chị lúc nào phơi phới, dạt dào tình yêu. Nhiều người nhìn chị còn nói chị như đang yêu lại từ đầu cơ, kẻ trí tưởng tượng phong phú thì đoán già đoán non hay chị có bồ trẻ.

Cơ bản là vì ai cũng nghĩ mấy người sống với hôn nhân 15 năm mà lúc nào cũng hạnh phúc ngời ngời như thế. Hầu như độ tầm được dăm bảy năm là người ta bắt đầu chán chường với hôn nhân, tình cảm vợ chồng thì bị thời gian mài mòn, bị những khó khăn trong cuộc sống làm phai lạt, trở nên nhạt nhẽo, lạnh nguội dần đi. Người ta chẳng nói rồi đấy, tình yêu sẽ chết từ khi 2 người bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, may lắm thì qua được giai đoạn vợ chồng son, còn đâu sau này vợ chồng hầu như sống với nhau bằng nghĩa và vì con cái cả. Nhìn ra xung quanh, có biết bao người phụ nữ chán nản với hôn nhân, lại nhìn chị, người ta không hồ nghi mới lạ!

Bí quyết giản đơn của một người phụ nữ hạnh phúc 1
Người ta thấy chị lúc nào phơi phới, dạt dào tình yêu (Ảnh minh họa).



Nhưng thực ra, chị chẳng có bồ nhí nào để “đổi gió”, còn nói chị đang hạnh phúc, chị sẵn sàng gật đầu, đúng, chị đang cảm thấy rất hạnh phúc! Chị có người chồng đạo đức, yêu vợ thương con, và chị hạnh phúc? Chị có những đứa con ngoan, học giỏi, và chị hạnh phúc? Cũng chỉ là 1 phần, quan trọng, chị hạnh phúc vì chị luôn chăm sóc và yêu thương bản thân mình. Chị hạnh phúc vì chị chính là người đem lại hạnh phúc cho bản thân mình, chứ không phải trông chờ bất kì một người nào khác mang lại cho chị, kể cả là chồng. Đó cũng là bí quyết của một người phụ nữ hạnh phúc như chị!

Hầu như phụ nữ sống trong hôn nhân lâu đều cảm thấy ngán ngẩm với chính mình, với chồng và cảm thấy bất mãn với hiện tại. Chồng vô tâm, khô khan, những điểm đáng yêu của thời yêu nhau trở nên tuyệt chủng. Chồng rượu chè, nhậu nhẹt, chẳng biết tiết kiệm, lười không muốn giúp vợ chăm con. Kinh tế gia đình eo hẹp, đến mua một món đồ hữu dụng cũng phải nâng lên đặt xuống để rồi vẫn là thở dài: “Thôi để sau!”. Hay tệ hơn nữa là chồng say nắng cô em trẻ xinh nào đó, thôi thì đủ cả. Những mâu thuẫn, xích mích, khó khăn của cuộc sống gia đình, những yêu thương cho đi chẳng được nhận lại dần dà khiến cho chị em - những người coi chồng con là tất cả, gia đình là giang sơn cảm thấy nản toàn tập. Lại soi mình và gương, ôi cái cô gái tươi roi rói, lúc nào cũng tràn ngập sức sống đã từng là mình hóa ra thuộc về cái ngày xa lắc xa lơ nào rồi! Tinh thần sa sút, làm sao mà còn có thể cảm thấy hạnh phúc cho được?

Nhưng nhiều phụ nữ đã quên mất 1 điều rằng, chỉ khi nào bản thân mình hạnh phúc, thì lúc đó mới có thể mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh. Và, có một người đáng được yêu thương, nâng niu chiều chuộng hơn tất thảy, đó là chính bản thân mình! Người phụ nữ chưa được săn sóc chu đáo từ chính bản thân mình, họ sẽ kì vọng ở người khác chăm chút cho mình, mà thường trong hôn nhân thì đối tượng đó sẽ là chồng, và khi không có được điều mình mong muốn, phụ nữ sẽ sinh buồn nản. Nhưng nếu họ tự chăm sóc đủ cho mình, tự dưng họ sẽ cảm thấy lạc quan, yêu đời và yêu người nhiều hơn.

Lần cãi nhau to với chồng vì 1 chuyện liên quan đến nhà chồng, vì quá sốc, chị bỏ nhà đi xa, cắt hết mọi liên lạc. Khi đó chị cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng vì trút bỏ hoàn toàn gánh nặng gia đình bao lâu nay mang trên vai, chị dường như quên hẳn luôn mình đã và đang là một người vợ, một người mẹ, một người con dâu với vô vàn trách nhiệm và nghĩa vụ. Mỗi ngày chị lại được tiếp xúc với bao điều lạ, những con người mới ở mảnh đất xa ấy, chị thấy mình như trở lại cái thời độc thân, đầy tinh thần khám phá, tò mò và háo hức vô cùng. Có một vài anh chàng trẻ tuổi thấy chị đi 1 mình, còn bám theo tán tỉnh khiến chị thấy, hóa ra mình cũng còn sức hấp dẫn phết nhỉ.

Bí quyết giản đơn của một người phụ nữ hạnh phúc 2
Thay vì hùng hục lao đầu vào đủ thứ trách nhiệm của mình như trước kia, chị cân đối lại thời gian để dành một khoảng chăm sóc cho chính mình (Ảnh minh họa).

Chị về nhà với tâm trạng thoải mái hơn hẳn, thấy mọi thứ xung quanh lấp lánh hơn nhiều. Chị nhận ra, ai cũng đều cần những phút giây “làm mới bản thân” như vậy, nhất là phụ nữ, mà nhiều khi vì bận rộn, lo toan của cuộc sống hôn nhân, họ cố tình quên đi nhu cầu ấy của bản thân. Khi người phụ nữ thoải mái, sảng khoái và vui vẻ vì được chăm sóc đủ nhu cầu cá nhân của mình, thì họ sẽ chủ động cho, chủ động yêu thương theo một cách mới và dần dần sẽ được đáp lại.

Muốn thay đổi người khác, mình phải thay đổi bản thân trước, muốn người khác đối xử với mình thế nào, hãy yêu thương và đối xử với mình như thế trước, đó là điều chị luôn tâm niệm. Chính vì thế, thay vì hùng hục lao đầu vào đủ thứ trách nhiệm của mình như trước kia, chị cân đối lại thời gian để dành một khoảng chăm sóc cho chính mình. Không ai có thể khiến chị hạnh phúc bằng chính bản thân chị, vì thế, trông chờ người khác đem lại niềm vui cho mình chỉ là sự chờ đợi ngốc nghếch và rồi cũng nhận được kết cục bất hạnh mà thôi.

Đối với chị, hạnh phúc nhiều lúc cũng giản đơn vô cùng. Hạnh phúc đôi khi ở mỗi phút giây hiện tại. Hạnh phúc khi chị còn viết và đọc được, biết mắt mình vẫn nhìn được, trong khi ngoài kia nhiều người cả đời chỉ thấy bóng tối đen ngòm. Hạnh phúc khi sáng dậy chị thấy mình vẫn đang hít thở, vẫn nghe ồn ào tiếng đời ngoài kia. Hạnh phúc khi chị được nhìn con yêu mỗi ngày... Cảm nhận niềm yêu đời trong từng phút giây, chị lúc nào cũng thấy hạnh phúc là vì vậy.
Theo Lục Bình / Trí Thức Trẻ

Vợ chồng trẻ và muôn nẻo vượt khó làm giàu từ hai bàn tay trắng

(Tuanhfamily)Họ là những cặp vợ chồng trẻ từng có một quãng thời gian chật vật trước không ít khó khăn trong cuộc sống, để rồi với sự đồng cảm và sẻ chia, nỗ lực của họ đã được đền đáp bằng kết quả đáng ghi nhận.

Mua nhà mua xe sau 7 năm khởi nghiệp
Đôi vợ chồng cùng tuổi Nguyễn Hồng Nhung và Phạm Văn Sáng (Tây Hồ, HN) là một đại diện tiêu biểu của các cặp vợ chồng gặt hái thành công từ xuất phát điểm là hai bàn tay trắng. Sáng quê ở Nam Định, gia đình làm thuần nông. Nhung là con gái Hà Nội, gia đình buôn bán nhỏ. Cả hai bên nội ngoại của vợ chồng Nhung – Sáng đều có kinh tế bình thường. Khi mới kết hôn, cuộc sống của hai vợ chồng tương đối khó khăn: chồng là nhân viên kỹ thuật còn vợ là nhân viên kinh doanh quảng cáo, nhà đi thuê và đồng lương khá eo hẹp.
2 năm trời, Sáng và Nhung sống trong căn hộ nhỏ 20m2 với giá tiền thuê 1,5 triệu đồng/tháng. Cuộc sống đã khó khăn lại càng thêm khó khăn khi Nhung sinh con đầu lòng. Với mức thu nhập vài triệu thời gian đó, vợ chồng chỉ đủ hòm hòm chi tiêu cho cuộc sống. Chưa kể những lúc con ốm đau cũng rất khó khăn.
Lấy nhau được 3 tháng, vì nhận thấy cuộc sống khó khăn nên Sáng đã có ý định chuyển sang một lĩnh vực khác và làm kinh doanh. “Nghĩ là quyết nên anh xã xin nghỉ ở công ty máy tính cũ và bắt tay ngay vào công cuộc tìm kiếm cơ hội cho bản thân. Sau 1 tuần ngâm cứu, anh xã quyết định xin vào làm nhân viên kinh doanh của một công ty về đèn Led (sản phẩm đèn được ưa chuộng hiện nay) với mức lương 500 nghìn đồng/tháng. Vì cũng là dân kinh doanh nên thời gian này, 2 vợ chồng thường xuyên chia sẻ được với nhau về công việc. 6 tháng làm ở công ty về đèn Led, mình và anh xã quyết định thử sức ra mở công ty riêng”, Nhung chia sẻ về quyết định mở công ty riêng.
Vợ chồng trẻ và muôn nẻo vượt khó làm giàu từ hai bàn tay trắng 1
Vợ chồng Sáng - Nhung bắt đầu khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng.

Năm 2007, Nhung và Sáng đã nhặt nhạnh tất cả vốn liếng trong nhà là 20 triệu đồng, cùng với 60 triệu tiền vay mượn, hai vợ chồng bắt đầu sự nghiệp riêng. Thời gian đầu cũng gặp phải nhiều khó khăn chung của thị trường đèn Led đang đối mặt. Do đó, doanh thu của công ty mình cũng không nằm ngoài quy luật đó. Để khắc phục những khó khăn, có những thời điểm, 2 vợ chồng phải lăn lộn với thị trường để kiếm từng hợp đồng, cạnh tranh với các đối tác khác về giá, về chất lượng.
Vợ chồng đồng thuận kinh doanh, cùng vượt qua nhiều khó khăn nên chỉ sau 3 tháng khi mở công ty, cả hai đã trả được số nợ vay 40 triệu. Cứ thế, nhờ có doanh thu kinh doanh mang lại, đến cuối năm 2010, cặp đôi cùng tuổi 33 này đã mua được căn nhà đầu tiên với số tiền hơn 1 tỷ đồng. Từ đây, chấm dứt những ngày tháng phải trả tiền thuê nhà hàng tháng. Tiếp tục kinh doanh hiệu quả nên đến năm 2010, Nhung - Sáng đã mua một chiếc bốn bánh với giá gần 1 tỷ đồng để tiện cho việc đi lại. Từ đó đến nay, 2 vợ chồng trẻ này cũng mua thêm được vài mảnh đất nhỏ ở Hà Nội và quanh Hà Nội.
Chia sẻ về bí quyết thành công của mình, Nhung cho biết: “Mình không biết các cặp vợ chồng cùng kinh doanh khác khi gặp áp lực công việc sẽ làm gì, còn vợ chồng mình, những lúc mệt mỏi trong công việc hay đối diện với các áp lực khác thì đầu tiên là hai đứa phải làm mới chính mình. Sau đó, vợ chồng sẽ chia sẻ, động viên nhau ngay chính trong thời gian nghỉ ngơi ấy để lấy lại tinh thần. Và điều quan trọng hơn mà vợ chồng mình có những đứa con thân yêu. Mỗi lần nhìn chúng là cả hai vợ chồng đều tan hết mệt mỏi, là động lực lớn nhất để vợ chồng cùng vượt qua mọi khó khăn”.
8 năm đồng cam cộng khổ mua căn hộ 3 tỷ
Chung xuất phát điểm như gia đình Sáng – Nhung, vợ chồng Giang – Cường (Thanh Trì – HN) cũng có một chặng đường lập nghiệp khá gian nan trước khi đạt được những thành công đáng ghi nhận như hiện nay sau 8 năm kết hôn.
Khi mới kết hôn, cả 2 vợ chồng đều mới ra trường và đi làm. Cường học tiếng Trung nên làm việc cho một công ty du lịch. Còn Giang tốt nghiệp trường Dược nên đi làm cho Công ty dược phẩm Traphaco.
Cuộc sống của vợ chồng trẻ này những ngày đầu hôn nhân cũng chỉ gọi là tạm ổn so với bấy giờ: “Lương chồng mình năm 2006 được khoảng 3,5 - 4 triệu. Còn lương của mình thì chỉ được khoảng 4 triệu. Thêm các khoản thu nhập linh tinh thì tổng thu nhập của vợ chồng khoảng chục triệu/tháng” - người vợ trẻ này tâm sự.
Năm 2007, Giang cũng vừa đi làm vừa cố gắng mở trung tâm năng khiếu kinh doanh thêm. Song công việc về sau cũng gặp nhiều khó khăn. Trong khi, vợ chồng trẻ phải đối mặt với bao khoản chi tiêu hàng ngày. Đã có lúc họ đều nghĩ cần phải làm khác đi. Nhưng lúc ấy, Giang cũng chưa biết phải làm gì và làm như thế nào, vốn liếng ở đâu ra… Vợ chồng trẻ này cứ loay hoay với kế hoạch kinh doanh và tạm sống như vậy cho đến ngày bé Bông - con gái lớn của họ chào đời. Và ngay chính trong thời gian ở cữ này, Giang đã quyết bắt đầu tạo dựng một cuộc sống mới.
Giang kể về cơ duyên lập nghiệp của mình: “Ngày bé Bông chào đời được ít lâu, đúng hôm mình vẫn còn ở cữ thì cô giáo mình đến chơi với 2 mẹ con rồi tặng cho mình một lọ mỹ phẩm. Mình là người cực thận trọng với mỹ phẩm nhưng khi được cô giáo cho nên mình tin tưởng dùng. Khi dùng, mình nhận thấy sản phẩm tốt nên đã nảy ra ý định kinh doanh sản phẩm".
Vợ chồng trẻ và muôn nẻo vượt khó làm giàu từ hai bàn tay trắng 2
Đến nay, hai vợ chồng đã có thể mua được một căn hộ hơn 3 tỷ đồng.
Mấy tháng nghỉ sinh ở nhà chăm con nhiều thời gian rảnh rỗi, người phụ nữ này đã thử đưa sản phẩm lên chia sẻ và giới thiệu cho nhiều mẹ trên các trang diễn đàn biết. Sau đó, Giang quyết định bắt đầu thử bán online. Thời gian đầu bán mỹ phẩm không ai mua vì khách hàng không tin tưởng. Song càng khó khăn, Giang càng làm cho bằng được. Khách hàng không mua thì Giang tặng lại cho khách dùng thử. Sau dần dần, chính Giang cũng không ngờ mọi người đón nhận nhiều đến vậy. Bởi sau khi dùng xong, khách hàng đặt mua của Giang rất nhiều.
Thấy sản phẩm có thể kinh doanh, Giang quyết đầu tư 10 triệu tiền tiết kiệm lúc sinh để bắt đầu làm. Khi ấy, chồng Giang vẫn đi làm thuê, còn Giang được cô giáo giúp đỡ về mặt sản phẩm.
Sau khi hết thời gian nghỉ sinh, Giang quyết xin nghỉ hẳn làm để đầu tư vào công việc kinh doanh. Thời gian đầu, biết Giang có ý định nghỉ làm ở nhà để kinh doanh, Giang bị bố mẹ hai bên gia đình phải đối kịch liệt. Lúc ấy, Giang nhiều lúc cũng muốn từ bỏ công việc này để tiếp tục đi làm. Nhưng rồi suy đi tính lại, Giang vẫn quyết làm theo ý mình.
Gần 7 năm nỗ lực kinh doanh với số vốn ban đầu chỉ 10 triệu đồng, đến nay Giang đã có trong tay 8 cộng sự và ngày càng tạo lòng tin với khách hàng. Thu nhập hàng tháng của Giang cũng đạt khoảng gần 200 triệu/tháng.
Mới đây, vợ chồng trẻ này đã mua 1 căn hộ chung cư có diện tích 130m2 với giá hơn 3 tỉ ở đường Lê Văn Lương kéo dài. Tuy vẫn còn phải vay mượn gần 1 nửa số tiền nhưng đó cũng là một bước tiến bao vui buồn và nỗ lực cố gắng của vợ chồng trẻ này. Chia sẻ về những gì đạt được, vợ chồng Giang - Cường vẫn tự nhận mình chưa phải là người giỏi giang. Họ chỉ tự nhận là người muốn có cuộc sống đúng nghĩa nên dám nghĩ, dám làm. Nếu thất bại họ dám quyết tâm làm lại bằng được. Đặc biệt, họ luôn tin: “Cơ hội luôn đến với tất cả mọi người chỉ có điều mọi người có nhạy bén để đón nhận nó hay không thôi”.
Thu nhập vài chục triệu đồng từ số vốn 15 triệu khởi nghiệp
Cũng là một trong số những cặp vợ chồng khởi nghiệp từ tay trắng, vợ chồng Phạm Xuân Trung và Trần Thị Sen (Giải Phóng, HN) từng có một quãng thời gian đầy khó khăn trước khi có một mức thu nhập 40 triệu đồng/tháng như hiện nay. Kết hôn vào cuối năm 2007, ngày đầu bước vào hôn nhân, cuộc sống của đôi vợ chồng đều đi làm công ăn lương này khá chật vật. Hai bên gia đình nội ngoại kinh tế cũng chỉ bình thường nên không giúp được họ nhiều.
Với đồng lương ít ỏi chỉ 2 triệu đồng/tháng, ngoài việc chi trả tiền ăn hàng tháng, hai vợ chồng cũng cố dành dụm ra một khoản tiền nhỏ khoảng vài trăm ngàn. Với số tiền tiết kiệm này, Sen cứ chịu khó chắt chiu khi được một khoản lớn hơn, lúc thì họ sắm cái tivi mới, lúc lại mua cái bếp gas, cái máy giặt… Trong khi Sen chắt chiu tiết kiệm thì Trung cũng tích cực đi làm ngoài kiếm thêm bằng việc vẽ tranh, dù rằng công việc chỉ phập phù, không được nhiều.
Năm 2008, Sen sinh con đầu lòng, vì ở nhà rảnh rỗi nên người vợ trẻ này đã đưa những mẫu tranh của chồng đã vẽ lên một số trang thương mại điện tử. Khi đưa lên và thấy có khách hỏi, Sen cứ nhiệt tình tư vấn cho khách theo hiểu biết của mình về tranh của chồng vẽ. Các đơn đặt hàng của khách bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Có khách đến tận nhà đặt hàng.
Vợ chồng trẻ và muôn nẻo vượt khó làm giàu từ hai bàn tay trắng 3
Tổ ấm của Sen - Trung.
Phải đến cuối năm 2012, khi con gái thứ 2 của họ chào đời được hơn 1 tuổi, nhận thấy tranh của nhà mình làm ra được nhiều người thích nên vợ chồng Trung - Sen quyết định nhập thêm hàng và thuê cửa hàng bán tranh do chính Trung vẽ. Và họ bắt đầu khởi nghiệp với số vốn ban đầu là 50 triệu từ 15 triệu tiết kiệm và 35 triệu vay mượn anh em họ hàng.
Những ngày đầu kinh doanh, để bớt chi phí cửa hàng, họ phải mượn tạm nhà của bố mẹ chồng đang ở làm địa chỉ cho khách đến xem và đặt hàng. Tuy nhiên nhà ở trong ngõ, khách tìm đến rất ngại vì ngõ sâu, nhiều ngách. Trong nhà lại treo đầy tranh đi lại, sinh hoạt bất tiện. Bởi thế, sau đó, vợ chồng họ đã quyết mở cửa hàng. Trung cũng quyết định nghỉ việc để chuyên tâm hẳn vào cửa hàng riêng.
Sau khi chồng quyết định nghỉ làm, Sen khi ấy cũng chấp nhận đi làm hành chính ở một công ty gần nhà với mức lương bình thường để có thời gian thu vén gia đình, chăm sóc con cái và tạo điều kiện cho chồng phát triển sự nghiệp riêng.
Những ngày đầu kinh doanh tranh hanmade, vợ chồng Trung - Sen cũng nhiều phen lao đao khi đối mặt với những khó khăn như việc tranh vẽ kén khách và chỉ bán chạy theo mùa vụ. Đã có thời điểm, cả hai vợ chồng đều nản chí và muốn buông xuôi. Những lúc mệt mỏi, chán chường, vợ chồng họ lại động viên nhau, sốc tinh thần của nhau để cùng vượt qua. 2 năm sau ngày mở cửa hàng kinh doanh tranh handmade do chính "của nhà trồng được", đến nay, cửa hàng tranh của cặp đôi này đã có nhiều mặt hàng đa dạng hơn và được khách hàng yêu thích, phản hồi tích cực. Đặc biệt, ngoài 1 nhân viên sản xuất chính là Trung, cửa hàng đã có thêm 2 nhân viên kinh doanh, 1 cộng tác viên truyền thông. Ngoài ra, vợ chồng trẻ này cũng đã tạo dựng được 2 cơ sở sản xuất và bán tranh trên phố Giải Phóng và La Thành.
Hiện tại doanh thu trung bình cửa hàng đem về hàng tháng cho cặp vợ chồng này khoảng hơn 40 triệu/tháng. Đôi vợ chồng giàu nghị lực này vẫn đang ra sức phấn đấu để 1-2 năm tới có 1 cửa hàng mặt phố lớn làm nơi trưng bày và bán hàng.














Theo T.H (Tổng hợp) / Trí Thức Trẻ

Diễn đàn khen vợ của 3 quý ông

(Tuanhfamily)Anh bên phải không chịu thua kém, tiếp tục một tràng “diễn văn khen vợ”. Hai người ai cũng không chịu kém cạnh ai, phải cố để người kia công nhận vợ mình là số một.

Sáng thứ bảy đến cơ quan, phát hiện phòng làm việc đang sửa sang lại mất khoảng hơn tiếng đồng hồ. Hai anh chàng đồng nghiệp vui vẻ vỗ vai tôi xuống sảnh cà phê tán gẫu. Trong đầu tôi chợt lóe lên hình ảnh mụ vợ sáng nay tất tưởi chở con đi học rồi vội vã vào bệnh viện chăm sóc bà ngoại đang ốm. Hình ảnh đó chỉ hiện lên vài giây chớp nhoáng, sau đó dưới sự thúc giục của hai anh bạn đồng nghiệp, tôi theo chân họ xuống cà phê.
Vừa ngồi vào bàn, anh bạn ngồi bên tay trái tôi đã lên tiếng: “Trời mưa rét mướt thật, tối hôm qua vợ tôi phải là cả tiếng đồng hồ mới xong bộ quần áo nay cho tôi mặc”. Anh bạn bên tay phải nghe thấy liền chép miệng: “Cậu nói tôi mới nhớ, bình thường tôi cũng không để ý, ngày nào mở tủ ra cũng thấy quần áo phẳng phiu nằm gọn gàng trong một góc, không rõ vợ mình giặt giũ, phơi phóng rồi là lượt lúc nào”.
Hai ông bạn có vẻ tìm được “tiếng nói chung”, bắt đầu gạt tôi sang một bên để thi nhau khoe khoang về vợ mình. Anh bên trái nói một câu, anh bên phải cười hà hà gật gù: “Đúng đấy”. Cứ như vậy, sau khi ngồi trơ một mình đến 10 phút đồng hồ, tôi cũng xen vào: “Nghe hai cậu nói, tôi thấy còn chưa thấm vào đâu so với những gì vợ tôi đã làm. Này nhé, giờ tôi cứ ngồi gác chân ở đây cà phê với các cậu tới 5 giờ chiều về, vợ tôi vẫn cơm ngon canh ngọt đầy đủ. Quần áo tôi thay ra, vợ tôi phải tự gom rồi giặt. Con cái cũng là vợ tôi đi làm về đón. À nói đến vụ đi làm thì mới thấy vợ tôi phải gọi là siêu nhân nhé! 7 giờ tôi dậy là thấy vợ đã cho con ăn xong, đang đốc thúc chỉnh đốn quần áo ấm cho tụi nhóc và trang điểm mặc quần áo công sở của mình. Thấy tôi ngơ ngác đứng trước cửa nhà vệ sinh, bà vợ tôi trong lúc vội vã chải đầu còn lấy được cả bàn chải và kem đánh răng nhét vào tay tôi, dặn dò tôi nhớ ăn sáng và khóa cửa, rồi dắt xe ra đưa con đến trường. Tính sơ sơ thì có tới cả chục công việc vợ phải làm trong 60 phút. Ấy vậy mà hôm nào cũng thấy tươi roi rói”.
Diễn đàn khen vợ của 3 quý ông 1
Ngày nào mở tủ ra cũng thấy quần áo phẳng phiu nằm gọn gàng trong một góc, không rõ vợ mình giặt giũ, phơi phóng rồi là lượt lúc nào (Ảnh minh họa)

Hai anh chàng kia nghe xong liền “xì” một tiếng. Anh bên tay phải tôi đáp “Tưởng gì, ngày nào vợ tôi chẳng như vậy. Ngoài ra, mỗi khi đi công tác trên miền núi, cô ấy lại lặn lội tìm kiếm hà thủ ô về làm thuốc cho mẹ chồng. Hai ông đã nhìn thấy tóc mẹ tôi chưa, bà hơn 70 tuổi rồi mà tóc vẫn xanh đen. Suốt ngày mẹ tôi chạy đi khoe hàng xóm rằng có cô con dâu hiếu thảo, đi đâu cũng nhớ tới mẹ chồng”.
Anh bên trái nhấp môi một chút cà phê rồi tiếp chuyện “Vợ tôi thì không đi công tác đâu cả, suốt ngày quanh quẩn ở văn phòng nên chẳng có nhiều cơ hội thể hiện lòng hiếu thảo. Nhưng về khoản nấu nướng thì cô ấy khiến mẹ tôi bữa nào cũng phải khen ngon. Thậm chí, bà còn động viên cô ấy đi thi Vua đầu bếp”. Nói xong, anh ta đắc ý ngửa mặt cười khà khà.
Anh bên phải không chịu thua kém, tiếp tục một tràng “diễn văn khen vợ”. Hai người ai cũng không chịu kém cạnh ai, phải cố để người kia công nhận vợ mình là số một. Đúng lúc này, điện thoại của tôi đổ chuông, là vợ tôi gọi. Mặc kệ hai ông bạn còn đang “tranh luận gay gắt”, tôi thản nhiên nghe máy. Vợ tôi hỏi tôi sáng đi có bị ướt không? Đã ăn sáng chưa, sau đó kể lể về tình hình của mẹ vợ một chút, bảo tôi yên tâm làm việc. Sau đó dặn tôi chiều về sớm đón con về nhà nội ăn tạm một bữa vì cô ấy phải ở lại cả đêm trong viện. Cả cuộc nói chuyện kéo dài tới 5 phút nhưng tôi chỉ đáp được mỗi hai câu, một là “Tình hình của mẹ sao rồi?” và hai là “Được rồi, bố con anh tự lo được, em yên tâm”.
Diễn đàn khen vợ của 3 quý ông 2
Giờ tôi cứ ngồi gác chân ở đây cà phê tới 5 giờ chiều về, vợ tôi vẫn cơm ngon canh ngọt đầy đủ (Ảnh minh họa)
Cúp máy, ngẫm nghĩ thấy vợ mình mới là số một. Bận rộn mệt mỏi như vậy mà vẫn gọi điện quan tâm hỏi han chồng, cũng buồn một chút là tối phải ngủ xa vợ. Hai ông bạn kia vẫn còn đang kể lể, ca ngợi vợ mình, tôi đành chốt lại “Thôi, hai ông nói bấy giờ thì cũng chỉ xoay quanh việc vợ ai cũng chịu khó, đảm đang, hiếu thảo, chiều chồng. Chứng tỏ phụ nữ thật giỏi, đàn ông không thể sống thiếu phụ nữ. Thế thì còn gì mà phải cố tranh luận nữa. Thanh toán rồi lên văn phòng làm xong việc mà về sớm”.
Lên văn phòng, bật máy tính, hình ảnh vợ và hai con đang cười tít mắt trên màn hình lại hiện lên. Bầu trời ngoài cửa rất u ám nhưng trong tâm trí tôi thì thật tươi sáng. Nói cám ơn cuộc đời thì thấy thật “chuối” nhưng có lẽ tôi cũng cần mua một món quà và kèm theo câu cảm ơn vợ trong ngày sinh nhật sắp đến gần của cô ấy.
Theo N.K / Trí Thức Trẻ

Dòng tin nhắn của chồng...

(Tuanhfamily)Khi ngủ dậy, Thư không thấy chồng đâu mà chỉ thấy có tờ giấy để trên bàn với dòng chữ nhắn lại cho cô: “Anh về với mẹ một thời gian, em yêu con thế nào thì anh yêu mẹ như vậy, đừng sống quá ích kỷ nữa”.

Nghe tiếng chuông cổng, mẹ chồng Thư vội vã chạy mở cổng, quên cả việc xỏ dép. Cổng mở, Thư phi tọt chiếc xe máy vào bên trong, quên cả việc chào mẹ chồng, cô vội vã vào nhà tới mức quên cả cởi áo chống nắng và chiếc mũ bảo hiểm, cô quan sát ngôi nhà một lượt rồi gào thét:

- Mẹ, mẹ cho cu Bin ăn kiểu gì thế kia, tại sao lại để cơm nguyên hạt thế này mà không xay cho nó, tại sao lại để cháu ăn bốc bằng tay? Nó ăn thế này rồi bụng lại đầy giun sán... Trời ơi, con đã bảo bao nhiêu lần là bà lên đây thì đừng có nhai trầu nữa, mồm bà nước trầu cứ đỏ lòm thế kia nhìn kinh quá, bà nhổ đầy vào nhà vệ sinh, bà xem có chịu được không cơ chứ.

Mẹ chồng Thư chỉ thủng thẳng nói:

- Con cũng phải cho Bin tập ăn đồ ăn cứng đi chứ, nó có đủ răng hết rồi, cho nó đồ ăn xay nó quen nuốt không nhai, hại cả răng, hại cả dạ dày, với cả mẹ không quen dùng máy sinh tố. Mẹ rửa tay cho cháu rồi, ăn bốc thì đã sao, nó chưa quen cầm thìa, để cho nó tự ăn những gì cháu thích con ạ. Còn nước trầu trong đấy thì mẹ đợi lát nữa nhổ vào rồi xả một thể cho đỡ tốn nước con ạ.

Thư lại sấn sổ:

- Thời con khác thời mẹ, mẹ đừng cái gì cũng áp dụng từ xưa, đến lúc xảy ra hậu quả mẹ có phải chịu đâu mà lo.

Dòng tin nhắn của chồng... 1
Mẹ chồng Thư lên chăm cháu được một tuần thì đủ 7 ngày Thư stress với bà (Ảnh minh họa).

Cứ thế, hàng xóm chỉ nghe thấy tiếng thét, chửi con của Thư và tiếng đồ đạc loảng xoảng, mẹ chồng Thư nín nhịn, nhớ cháu quá bà lên chăm cháu cho bớt nhớ, có ai ngờ đâu lại thành cơ sự này.

Thư sống từ bé ở thành phố, tính cô vốn sạch sẽ và chỉn chu, còn Thức chồng cô tính y chang mẹ chồng, làm cái gì cũng xuề xòa cho xong, chẳng bao giờ cô hài lòng. Thức muốn mẹ mình lên chăm cháu cho hai vợ chồng Thư đi làm, vì bà ở nhà cũng khỏe và rảnh rang, nhưng Thư thì không muốn. Cô lo sợ bà già lại còn quê mùa, cổ hủ không quen với việc chăm cháu, nhưng Thức nói cứ để bà thử lên xem sao. Và bây giờ Thư đang phát rồ lên với mẹ chồng.

Ngày lấy Thức, Thư đã tuyên bố luôn là cô lấy anh chứ không phải lấy gia đình anh, vì thế cô rất hạn chế về quê vì cô sợ bẩn, quê Thức lại ở vùng miền núi, cuộc sống còn khó khăn nên Thư rất sợ nhà vệ sinh ở quê, các món ăn không hợp khẩu vị, trẻ con đứa nào cũng chân trần, mặt mũi lem luốc bốc cơm ăn... Thư thấy ghê sợ điều đó. Thức chỉ cố gắng động viên Thư, anh nói anh biết ơn vùng quê đã nuôi sống anh, nơi đó có bố mẹ anh, với anh mọi thứ đều rất bình thường. Nhưng Thư không đồng ý, Thư bảo lấy cô thì anh sẽ phải khác.

Mẹ chồng Thư lên chăm cháu được một tuần thì đủ 7 ngày Thư stress với bà. Tính bà nhanh nhảu cái gì cũng làm, nhưng Thư không vừa mắt cái gì hết, cô thấy sợ đôi bàn tay nứt nẻ và đen đúa của bà khi nấu ăn cho Bin, nàng sợ chiếc mồm đỏ trầu của bà khi hôn vào má Bin. Với Thư, từ bộ quần áo bà mặc và hàm răng bà lộ ra khi cười đã đủ khiến Thư cảm thấy khó chịu.

Dòng tin nhắn của chồng... 2
Thức muốn mẹ mình lên chăm cháu cho hai vợ chồng Thư đi làm, vì bà ở nhà cũng khỏe và rảnh rang, nhưng Thư thì không muốn (Ảnh minh họa).

Chịu không nổi, Thư bàn với chồng cho bà về, nhưng mẹ chồng Thư lại không muốn về, bà nhớ và yêu cháu lắm nên cứ lần lữa mãi. Thức thương mẹ nhưng cũng chiều mẹ, anh đã cố gắng dung hòa bằng mọi cách mà Thư vẫn không hài lòng. Anh thấy buồn khi thấy Thư lau mỗi căn phòng của mình và con, còn phòng của bà Thư mặc kệ, anh hỏi thì Thư chỉ trả lời ráo hoảnh: “Bà ở bẩn thế sống thế nào chả được, cần gì lau”. Tối hôm đó Thức đã sang ngủ với bà, để mặc mẹ con Thư nằm một mình…

Những ngày sau Thư còn căng thẳng hơn khi thấy bà đi chợ lôi về toàn cá mương rồi những đồ ăn linh tinh mà bà cho rằng ăn tốt cho sức khỏe, nhất là bà nấu đã không ngon mà cứ cho cu Bin ăn cùng. Có lúc bà vừa cho vào mồm cháu, Thư đã bắt cu Bin nhè ra để cô mang đi vứt khiến bà tự ái. Bà còn mang Bin sang nhà hàng xóm chơi với mấy con cún con với lý do cho trẻ chơi với động vật để học tính thiện. Thư không cần thiện ác, Thư không muốn con mình tiếp xúc với mấy thứ mà cô cho đó là bẩn thỉu, đầy lông lá khiến con nhiễm bệnh. Hai mẹ con lúc nào cũng căng thẳng với nhau. Cuối cùng, chịu không nổi con dâu, bà đã xách hành lý ra về. Ngày về bà về, Thư vui như mở cờ trong bụng, cô thuê ngay người giúp việc và khoe với Thức: “Đấy anh thấy không, cần gì mẹ, chỉ cần có tiền mọi việc đâu vào đấy, lại đỡ stress, mẹ về sớm có phải là tốt hơn không”.

Thức trân trối nhìn vợ, người mà vì cô, anh đã làm mẹ anh buồn lòng, vì cô mà anh đã thờ ơ với gia đình và suýt chối bỏ cả nơi anh đã sinh ra và lớn lên. Sáng hôm sau khi ngủ dậy, Thư không thấy chồng đâu mà chỉ thấy có tờ giấy để trên bàn với dòng chữ nhắn lại cho cô: “Anh về với mẹ một thời gian, em yêu con thế nào thì anh yêu mẹ như vậy, đừng sống quá ích kỷ nữa”.

Đọc dòng tin nhắn của chồng, Thư lặng người đi...
Theo Ánh Tuyết / Trí Thức Trẻ

7 dấu hiệu chứng tỏ hai bạn không nên tiếp tục yêu

(Tuanhfamily)Biết những dấu hiệu của một mối quan hệ "cụt đường" sẽ giúp bạn điểm lại chuyện gì đang xảy ra với tình yêu của mình và đưa ra quyết định đúng đắn.

1. Dần dần bớt trò chuyện và thêm khoảng cách

Từng chút, từng chút một, người đó bước ra khỏi cuộc sống của bạn. Không nhắn tin, không gọi điện thường xuyên nữa. Không còn chia sẻ những câu bông đùa hài hước giúp bạn vui vẻ hay không gặp nhau một chút vào buổi trưa chỉ để bên nhau bên cốc cà phê. Cứ thế lẳng lặng tách nhau ra bằng những bộn bề công việc, những cuộc tụ tập bên bạn bè riêng hay những lời nhắn "bận đột xuất".

2. Không còn quan tâm đến ý kiến hay suy nghĩ của nhau trước những quyết định quan trọng

Trước đây cả hai từng mặc cho chuyện gì đến sẽ đến, miễn là cùng sát cánh bên nhau rồi sẽ qua hết. Từng nghĩ chẳng có chướng ngại nào là to tát nhưng giờ đây có vẻ như hai người đã không còn là một nữa. Họ chỉ luôn tiện nhắc lại một việc quan trọng nào đó như đi công tác nước ngoài dài ngày, những vấn đề trong gia đình... Và thay vì hỏi ý kiến và suy nghĩ của bạn, người đó chỉ đơn giản là thông báo cho bạn biết mà thôi. Dấu hiệu này cũng chứng tỏ cả hai khó tiếp tục chung đường với nhau.

3. Quên đi sở thích của nhau, chỉ mua thứ mà bản thân muốn

Người ấy từng rất thích tự tay chọn quà để dành tặng bạn những món quà cực kỳ ý nghĩa. Thế nhưng gần đây, anh ấy lơ là trước những sở thích của bạn. Thay vì thức trắng đêm suy nghĩ về món quà thì bây giờ đó chỉ là thứ mà anh ta thích và vừa chợt nghĩ ra mà thôi. Chắc chắn là bạn vẫn vui vì dù sao thì người ta cũng đã nhớ mà tặng quà chứ, nhưng rõ ràng là họ đã không còn quan tâm đến chuyện bạn thích gì nữa.

7 dấu hiệu chứng tỏ hai bạn không nên tiếp tục yêu 1
Chắc chắn là bạn vẫn vui vì dù sao thì người ta cũng đã nhớ mà tặng quà chứ, nhưng rõ ràng là họ đã không còn quan tâm đến chuyện bạn thích gì nữa.

4. Bản năng mách bảo
Dù bạn có hy vọng rằng mọi việc sẽ tốt đẹp trở lại thì thật ra trong thâm tâm, bản năng vẫn mách bảo cho bạn rằng chuyện tình đã rẽ ngang và có lẽ không thể nào quay về được nữa rồi. Trực giác là cách thức tinh tế mà cơ thể trò chuyện với chúng ta và một khi nó đã "xoẹt" qua đầu bạn rằng đã có chuyện không ổn và bạn mơ hồ hình dung được một cuộc chia ly, thì hãy chuẩn bị tinh thần cho một cuộc sống mới không còn hình bóng của người đó.

5. Thôi mơ về tương lai

Từ thuở mới yêu, ai cũng thích mơ mộng đủ điều về những việc muốn thực hiện cùng nhau. Du lịch khắp thế giới, có công việc mơ ước, xây nhà, sinh con... Thế nhưng những giấc mơ phải chết đi vì một hay nhiều lý do. Bạn không còn nhớ lần cuối cả hai bàn về những dự định là khi nào. Khi một trong hai người dừng cọ, thôi vẽ lên viễn cảnh tương lai thì điều đó chứng tỏ, đằng sau đó lấp ló một lý do cho sự chia tay sắp đến.

6. Cãi nhau nhiều hơn và nặng hơn

Trong tình yêu thì tranh luận với nhau là một việc quá đỗi bình thường, nhưng rồi sau đó mọi chuyện lại êm đẹp khi cả hai bình tâm ngẫm lại. Không bao giờ nặng lời và chỉ bất đồng trong phạm vi an toàn. Bây giờ thì đã khác, bạn và người ấy lời qua tiếng lại theo mức độ khá nghiêm trọng, không ngại dùng cả những lời lẽ nặng nề, dùng lời nói để sát thương chỗ đau nhất. Và những cuộc cãi vã đó khó được làm lành, thậm chí tần suất ngày một nhiều, mức độ ngày càng nghiêm trọng thì ấy chính là dấu hiệu bạn không nên tiếp tục yêu người ấy nữa.

7. Những thứ từng yêu giờ thành cớ để ghét

Bạn từng thích thú những suy nghĩ khác lạ hay mê mẩn những nét kỳ quặc của người đó. Nhưng lạ thay, bây giờ bạn lại thấy chúng thật vô lý và khó chịu, chẳng còn chút duyên dáng nào. Có thể là chàng cũng cảm nhận như thế về bạn. Trước kia người ấy luôn miệng bảo nụ cười hơ hớ của bạn thật là dễ thương nhưng giờ đây thì anh ta cứ chê lên chê xuống về nó. Đã đến lúc bạn nên nghĩ đến chuyện dừng lại mối quan hệ này, bởi đó là dấu hiệu của một mối tình "xấu".
Theo Thủy Tiên / Trí Thức Trẻ

Mẹ chồng cổ hủ và cách xử khéo của nàng dâu

Nhờ sự khéo léo mà chị đã may mắn “thoát” được việc phải chung sống với mẹ chồng cổ hủ.

Khi mẹ chồng đòi lên chăm con dâu đẻ, chị biết thế nào cũng sẽ gặp phải những rắc rối trong mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu vì mẹ chồng chị vốn mang nặng tư tưởng truyền thống xưa. Thế nhưng vì chồng đi công tác xa, mẹ đẻ thì đang bệnh nên chị không còn lựa chọn nào khác. Chị nghĩ: “Chỉ cần mình khéo léo một chút chắc sẽ không có chuyện gì ghê gớm xảy ra. Với lại bà cũng chỉ ở có 1 tháng thôi, sau đó chồng đi công tác về, anh sẽ chăm sóc chị và con”. Nghĩ vậy chị cũng thấy yên tâm phần nào.

Vì rất nóng lòng muốn được đón đứa cháu đích tôn nên mẹ chồng chị bắt xe lên từ rất sớm, trước khi chị dự kiến sinh một tuần. Lên chăm con dâu đẻ mà bà mang theo một mớ lỉnh kỉnh đồ đạc chẳng kém đi buôn là bao. Vừa ngồi xuống ghế bà đã chỉ vào đống đồ và bảo chị: "Con giặt ít quần áo, tã lót cũ này đi để sau khi sinh mặc cho cháu". Chị nói với bà là chị đã mua đủ hết rồi thì nhận ngay được cái nguýt dài của mẹ chồng: “Gớm, các chị bây giờ sẵn tiền, cái gì cũng mua mới, dùng lại đồ cũ để lấy khước cho con. Đây toàn là đồ tôi đi xin của những đứa khoẻ mạnh, hay ăn chóng lớn ở làng đấy”.

Dở đống quần áo ra, chị suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo vì cái mùi ẩm mốc của những cái tã để lâu ngày, may mà chị bấm bụng nén kịp. Có những cái áo còn bị gián gặm thủng lỗ chỗ… Nếu là quần áo của con cháu trong nhà thì chị còn yên tâm, đằng này toàn là đồ tạp nham mẹ chồng chị đi thu gom về, cho con mặc nhỡ mang bệnh thì khổ. Nhưng không muốn làm phật ý bà nên chị cũng cố gắng mang đống đồ sơ sinh ấy đi giặt, định bụng sẽ nhờ chồng khuyên mẹ để bà hiểu mà không bắt cháu mặc những đồ ấy. Chứ nếu chị tỏ thái độ không đồng ý ngay bây giờ thì chắc chắn mẹ chồng sẽ giận dỗi, làm mình làm mẩy lên ngay, chị còn lạ gì tính bà nữa.

Mẹ chồng cổ hủ và cách xử khéo của nàng dâu 1
Nhờ sự khéo léo mà chị đã may mắn đã “thoát” được việc phải chung sống với mẹ chồng cổ hủ (Ảnh minh họa).



Chị chưa hết hoàn hồn khi phải giặt đống quần áo cũ kia thì buổi chiều mẹ chồng lại lấy ra một bọc đồ nhỏ được gói rất cẩn thận, bà gọi chị lại và bảo: “Đây là vừng sống, con ăn đi cho dễ đẻ”. Chị tròn xoe mắt, tìm cách chống chế để không mất lòng mẹ chồng. Chị nhẹ nhàng: “Mẹ ơi, bụng dạ con vốn không được tốt, con sợ ăn vừng sống sẽ đau bụng mẹ ạ. Sắp sinh mà đau bụng thì nguy hiểm lắm. Thôi mẹ để con nấu chè ăn hoặc nấu cháo vừng ăn cũng được”. Nhưng mẹ chồng chị nhất định không đồng ý, bà bảo: "Phải ăn vừng sống mới tốt. Mẹ đẻ 4 đứa con dễ như trở bàn tay, chẳng mất tí sức nào vì tháng gần sinh mẹ toàn ăn vừng sống". Không dám trái lời mẹ chồng, song chị cũng không dám mạo hiểm ăn khi ngày sinh đã cận kề. Đang loay hoay chưa biết xử lý thế nào thì may quá có bác hàng xóm đi qua nhà thấy mẹ chồng chị mới lên tạt vào chơi. Chị để hai người tự nhiên nói chuyện với nhau và xin phép đi chuẩn bị bữa tối.

Ăn cơm xong chị lại gợi ý đưa bà sang nhà người quen gần đó chơi, một phần để mẹ chồng chị được đi chơi cho đỡ buồn vì nhà chỉ có hai mẹ con, phần vì chị muốn bà quên đi cái chuyện bắt chị ăn gói vừng sống ban chiều. Đêm đến, khi mẹ chồng đã ngon giấc, chị vẫn trằn trọc không ngủ được. Chị lo lắng không biết ngày mai, ngày kia bà có còn bắt chị phải ăn những gì cho dễ đẻ nữa đây. Bà vốn là người cổ hủ, những kinh nghiệm của bà đâu phải cái gì mình cũng áp dụng được, nhưng nếu không nghe theo thì bà tự ái và mối quan hệ mẹ chồng, nàng dâu sẽ rất nặng nề.

Đang vẩn vơ với những suy nghĩ thì chợt điện thoại của chị rung báo có cuộc gọi đến. Đó là số điện thoại của chồng chị. Anh gọi điện báo tin đã hoàn thành xong công việc sớm hai tuần và có thể về với chị trước khi chị sinh. Khỏi phải nói chị vui như thế nào khi nghe tin này.

Sáng hôm sau chị nói chuyện với mẹ chồng về việc anh được về sớm, bà cũng vui lắm. Cả ngày hôm ấy chị chờ đợi xem liệu mẹ chồng có món mới nào cho chị không nhưng vẫn chưa thấy bà có động tĩnh gì. Tối hôm ấy, chị chồng ở quê gọi điện lên nhờ bà về quê trông nhà cửa giúp vì đang mùa màng bận rộn, các cháu lại đi học hết cả. Bà thoái thác với lý do chị sắp sinh nhưng chị chồng giọng khẩn thiết: "Có mấy ngày nắng phải gặt cho xong mà chúng nó đi học cả, mình con không cáng đáng nổi vừa việc nhà, vừa việc đồng áng. Mẹ có về mau không còn mỗi mình nhà con chưa gặt kia kìa". Đang lăn tăn suy nghĩ, lại được chị động viện: "Nhà bác gái đang bận rộn thế mẹ về hộ bác ấy mới phải. Có chồng con đây rồi, mẹ cứ yên tâm", cuối cùng bà mới quyết định về quê ngay sáng hôm sau. Trước khi về bà vẫn không quên dặn chị ăn hết số vừng sống trước khi sinh. Chị vâng, dạ cho mẹ chồng yên tâm ra về chứ thực sự chị không bao giờ dám ăn như thế.

Chị sinh con như đúng như dự kiến và được chồng chăm sóc rất chu đáo. Lúc chị vừa sinh xong, anh gọi luôn về thông báo với bà là chị đã sinh con trai, mẹ tròn con vuông và chị phải sinh mổ. Ở đầu dây bên kia mẹ chồng chị cứ nhắc đi nhắc lại câu: “Nó đã ăn hết mấy bát vừng sống mà sao vẫn đẻ khó, phải mổ thế nhỉ?”. Chị nhìn anh cười khúc khích. Hóa ra trước đó, chị đã gọi điện về hỏi thăm chị chồng, thấy chị kêu mùa màng đang bận rộn, chị viện luôn cớ đó gợi ý "Ôi thế mà chị không nhờ mẹ về hộ hành. Mẹ ở đây cứ kêu không quen, nhớ nhà, nhớ quê. Em mà giục mẹ về chẳng đời nào mẹ về đâu, vì mẹ áy náy em sắp sinh. Giờ chỉ có chị gọi, khẩn thiết nhờ mẹ là mẹ lo lắng sẽ chịu về đấy". Nhờ sự khéo léo mà chị đã may mắn “thoát” được việc phải chung sống với mẹ chồng cổ hủ.
Theo Hoài Phương / Trí Thức Trẻ

Những chiêu làm lành khó đỡ của chồng

Có lẽ vì chồng quá nhiều chiêu trò làm lành nên chẳng lần nào vợ giận được lâu.

1. Đêm tân hôn, chồng đã làm vợ nổi trận lôi đình vì cái tội đi “zô zô” với bạn bè chiến hữu mà bỏ quên người vợ bé bỏng ở nhà. Chồng về đến cửa, người bốc mùi kinh khủng, đi thì xiêu vẹo chân cao chân thấp, vợ chỉ muốn đóng cửa không cho vào. Lúc ấy, vợ nghĩ chẳng hiểu mình có lấy nhầm Chí Phèo về làm chồng không nữa. Vào đến phòng, chồng ngã chình ình xuống giường như quả mít rụng, đánh một giấc đến 9 giờ sáng mai mới dậy. Vợ làm mặt lầm lì để chồng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra tối qua mà tự biết ăn năn hối lỗi. Vợ thừa biết sau khi tỉnh rượu chồng vẫn nhớ rõ mình đã làm gì, vậy mà có người đi ra đi vào tỉnh queo hỏi “Ủa, sao mặt em lạnh như tiền vậy, anh có mua đá về trữ tủ lạnh đâu nhỉ?”. Vợ thì tức điếng người mà chồng thì cứ bơ đi làm như mình không có lỗi. Tính vợ lại chẳng thể giận dỗi lâu, thành ra sau chiêu “bánh bơ” của chồng thì hai vợ chồng đã “huề cả làng”.

2. Sống với chồng 2 năm, vợ thừa biết chồng “thiên hạ đệ nhất bẩn”. Quần áo nếu vợ không giặt cho thì cứ vậy mà đắp đại lên người rồi tếch xe đi làm. Có nhiều sáng chồng dậy muộn, mà chỉ có đánh răng không thèm rửa mặt nữa cơ. Ấy vậy mà nghe tin cô bạn thân của vợ từ Sài Gòn ra chơi, chồng tắm táp, cạo râu, xịt nước hoa thơm phức rồi ngồi ôm tivi chờ bạn vợ đến. Có người vợ nào mà không nổi trận lôi đình trước tình cảnh như này không chứ? Vợ tức đến muốn ói máu ra, vợ chồng chả thèm liếc nhau một cái. Vợ làm mình làm mẩy thì chồng áp dụng chiêu “bánh bơ” quen thuộc và chối bay chối biến: “Đâu có đâu, anh như vậy là để giữ thể diện cho em đó chứ!”. Vợ quyết định sẽ thi gan đến cùng để xem ai hơn ai. Tối đến, chồng lầm lũi ôm gối ra ngoài sofa ngủ. Vợ nằm ở góc giường mà lòng ấm ức không thôi. Được một lúc thì chồng lẻn vào phòng từ lúc nào, lăn xả vào mà ôm vợ, vợ càng giẫy giụa chồng càng ôm chặt. Cuối cùng, vợ phải đầu hàng trước chiêu “lăn xả” làm lành này của chồng.

Những chiêu làm lành khó đỡ của chồng 1
Thấy chồng cứ hì hục hút bụi cái ghế mãi, vợ ngạc nhiên hỏi “Anh hút gì mà hút lắm thế?”, chồng trả lời tỉnh bơ “Anh hút cho tối em… nằm” (Ảnh minh họa).



Rồi có lần, chồng chọc cho vợ muốn nổi khùng lên, vợ một mình bỏ vào bếp pha ly sinh tố uống cho hạ hỏa. Vậy mà có người tiến đến sát gần vợ rồi làm bộ đau khổ lắm “Vợ ơi, đấm giùm anh cái lưng, đau quá, vợ yêu ơi, vợ thương anh, vợ đấm lưng giùm anh cái”. Vợ thừa biết đấy chỉ là chiêu trò làm lành của chồng, thế mà nghe cái giọng nũng nịu í éo ấy, vợ không nhịn được cười, giận dỗi cũng bay biến. Vậy là tình ta lại thắm thiết.

3. Chẳng hiểu chồng học đâu cái thói đổ thêm dầu vào “ổ kiến lửa”. Cứ mỗi lần vợ giận rồi nằm lì một góc trong phòng, không ăn không uống là chồng lại lớn giọng “Ở đâu cũng có anh hùng, ở đây cũng có con khùng con điên”. Đúng rồi vợ điên, vợ khùng nên mới vớ nhầm gã như chồng về tổ đấy. Vậy mà chưa dừng lại ở đó, thấy vợ vẫn chưa ơi chưa hỡi, chồng tiếp “Lạy thượng đế bao giờ con hết khổ…”. Đang tức điên mà cứ nghe chồng lảm nhảm mãi đâm ra vợ lại muốn huề để đỡ phải nghe nhức đầu. Khiếp, thế gian này có ông chồng nào mà lại lắm lời như chồng không không biết nữa.


4. Lúc cãi nhau, vợ khóc thút thít mà vẫn không thấy chồng ra dỗ dành. Bực quá, vợ đành ôm gối ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách. Chồng thấy vậy nhất quyết chạy ra bế xốc vợ vào phòng dù vợ có chống cự kiểu gì chăng nữa. Vợ thừa biết có người sợ vợ ốm, không ai chăm nên cứ nhất quyết không cho vợ ngủ trên ghế như vậy. Vợ nằm úp mặt vào tường, chẳng nói chẳng rằng với chồng. Hôm sau, mặt vợ vẫn lạnh tanh đứng nấu cơm, còn chồng thì lau dọn nhà cửa. Thấy chồng cứ hì hục hút bụi cái ghế mãi, vợ ngạc nhiên hỏi “Anh hút gì mà hút lắm thế?”, chồng trả lời tỉnh bơ “Anh hút cho tối em… nằm”. Vợ “a cay” với chiêu trả đũa này của chồng quá. Thế mà nó hiệu quả thật, vợ phì cười, giận dỗi tan biến, rồi hai vợ chồng lại ríu rít nấu nướng, ăn uống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ vì chồng quá nhiều chiêu trò làm lành nên chẳng lần nào vợ giận được lâu. Nhưng cũng nhờ thế mà từ lúc cưới nhau tới giờ đã ngót nghét 5 năm, nhà mình chưa có “cơn dông” nào đáng kể. Thôi cứ bình yên như thế chồng nhé!
Theo Thu Thảo / Trí Thức Trẻ

Kinh hãi vì người chồng cuồng ghen

Khi chị còn chưa thôi khóc, vết tát trên má còn nguyên vết đỏ ran rát, và cơn bàng hoàng còn chưa lắng xuống… thì anh lôi chị quẳng lên giường rồi lao vào chị như một con thú dày vò con mồi...

Ngày chị đồng ý lấy anh, chị cứ tưởng mình đã tìm được bến bờ bình yên nhất. Anh yêu chị, có lẽ chẳng có một người đàn ông thứ hai nào yêu chị bằng anh. Cho nên những ngày đầu về sống cùng nhau dưới một mái nhà, chị ngập tràn trong hạnh phúc.

Anh chăm chút cho chị mọi thứ, mua cho chị mọi thứ chị thích và mặc dù là người đàn ông thành đạt nhưng anh không ngại làm việc nhà cho chị, kể cả là rửa bát hay giặt rồi phơi quần áo…

Hơn nữa, trong cái thời mà đàn ông ngoại tình như chuyện cơm bữa thì anh lại vô cùng chỉn chu. Anh nói: Anh ghét nhất là chuyện đàn ông đàn bà lăng nhăng.

Và đúng là anh nhất nhất chỉ biết có chị, anh đi làm đúng giờ, hết giờ tới cơ quan đón chị về nhà, rồi lại cùng nhau làm mọi thứ, cùng nhau tận hưởng những buổi tối chỉ có hai người. Nhưng men say nào cũng có lúc tỉnh, chị dần dần nhận ra rằng: Anh ở bên chị mọi nơi mọi lúc, chị không còn thời gian dành cho bạn bè hay đi đâu đó một mình nữa... Nhưng rồi chị nghĩ: là vợ chồng mới cưới, và cũng vì anh yêu chị quá nên mới vậy?!

Mọi thứ vẫn cứ như thế cho tới một hôm chị cùng mấy anh em trong cơ quan rủ nhau đi ăn liên hoan cuối tuần, vì chị không đi xe nên mọi người bảo một đồng nghiệp nam cùng phòng đèo chị. Chị cũng mải vui mà quên mất không gọi điện báo anh biết. Khi vừa ngồi trên xe của anh đồng nghiệp đi ra cửa cơ quan thì từ đâu anh xông tới đấm một cái khiến đồng nghiệp của chị tối tăm mặt mũi. Xe đổ và chị cũng bị ngã. Mọi người xúm lại đỡ anh bạn dậy còn chị thì bị anh lôi xềnh xệch ra xe của anh.

Vừa về tới nhà, anh tát chị tối tăm mặt mũi, chửi chị những lời mà có mơ chị cũng không thể nào nghĩ nó có thể tuột ra từ miệng anh. Chị bỗng từ một người vợ ngoan hiền biến thành con đàn bà lăng loàn đĩ thõa, hẹn hò, đú đởn với đồng nghiệp nơi công sở trong từng lời nhiếc móc của anh…
Kinh hãi vì người chồng cuồng ghen 1
Ảnh minh họa.

Khi chị còn chưa thôi khóc, vết tát trên má còn nguyên vết đỏ ran rát, và cơn bàng hoàng còn chưa lắng xuống… thì anh lôi chị quẳng lên giường rồi lao vào chị như một con thú dày vò con mồi của mình cho thỏa cơn thú tính hết lần này tới lần khác chứ không phải là một người chồng đang yêu vợ nữa. Chị kinh hãi co rúm người trong một góc giường sau khi cơ thể bị anh hành hạ đau đớn. Đôi mắt chị dại đi hoang hoải nhìn anh khiếp sợ. Hình ảnh người chồng hiền lành, dịu dàng… biến đi đâu mất, chỉ còn lại một người đàn ông xa lạ tàn nhẫn, mù quáng và lạnh lùng…

Sáng hôm sau chị thức dậy đi làm, tìm trong tủ quần áo của chị, những chiếc váy biến đi đâu mất sạch không còn chiếc nào. Son phấn, nước hoa cũng không thấy. Chị lờ mờ đoán ra nguyên nhân chính là anh?

Trong khi chị đờ đẫn đứng trước chiếc tủ cá nhân thì anh từ đâu bước vào cửa, không nói không rằng lôi chị lên giường. Vừa hành hạ chị vừa nghiến răng: "Với tôi cô còn chưa đủ mà phải lén lút hẹn hò với thằng khác à? Tôi sẽ khiến cho cô đủ, khiến cô thỏa mãn mà không cần nghĩ tới thằng nào nữa…". Nước mắt ứa ra trên khuôn mặt vẫn còn hơi tím tái rơi xuống miệng mặn chát. Từ hôm đó, anh hành hạ chị khi chị vừa bước vào nhà, khi đêm xuống và cả sáng trước khi đi làm. Anh vắt kiệt mọi sức lực của chị khiến chị mỗi lần soi vào gương lại tự hỏi mình: không hiểu vì sao cuộc hôn nhân của chị lại ra nông nỗi này? Tại sao cuộc sống của chị bỗng dưng rơi xuống địa ngục chỉ sau có một đêm? Thứ ghen tuông đã như một tia lửa nhỏ châm ngòi cho cái bản tính dã thú của anh trỗi dậy tự khi nào? Mặc cho chị van xin giải thích anh đều không tin.

Chị sợ mỗi khi bước chân về nhà, chị sợ mỗi khi đêm xuống và cả sợ mỗi khi mở mắt ra. Không chỉ có thế, anh quản lí mọi mối quan hệ chị có, gạt hết nam giới ra khỏi danh sách bạn bè mà chị được gặp, anh kiểm tra tin nhắn, nhật kí cuộc gọi và tra khảo chị về những số lạ trong danh bạ hay nhật ký cuộc gọi… Mỗi khi tan sở thấy anh đứng đợi bên ngoài cũng những cái nhìn ái ngại của bạn bè đồng nghiệp khiến chị chỉ muốn mình có thể biến mất được ngay lúc ấy! Cuộc sống vừa đau đớn, vừa ngột ngạt… Nhưng nếu như chị nói muốn chia tay với anh có lẽ anh sẽ chẳng ngại ngần mà bóp chết chị, mà tra khảo chị vì thằng nào mà dám về bỏ anh?

Rồi một hôm khi đang làm việc thì chị thấy bụng mình đau dữ dội. Ban sáng khi tỉnh dậy sau một đêm đau đớn và mệt mỏi vì bị anh dày vò chị thấy mình có ra chút máu. Chị nghĩ mình đã chậm kinh nửa tháng, có lẽ là báo lại. Vì dạo này tâm trạng và sức khỏe không tốt nên kinh nguyệt không đều. Nhưng rồi cơn đau dữ dội hơn và máu ra ngày càng nhiều. Chị được đưa tới bệnh viện thì ngất đi. Sau khi tỉnh lại, chị được thông báo sảy thai. Trái tim chị như vỡ ra. Thế là chị đã mất đứa con đầu tiên của mình chỉ vì sự ngu dại của bản thân và chỉ vì sự ghen tuông của chồng. Chị đã có quyết định của riêng mình, sự hối hận và những lời van xin của anh cũng đã quá muộn màng rồi!
Theo Vietnamnet

Những phép thử bạn nhất thiết phải làm trước khi kết hôn

Có những phép thử, bạn gái nhất định phải làm trước khi quyết định kết hôn để lựa chọn người chồng lý tưởng và phù hợp với mình.

Người ta thường nói, phép thử trong tình yêu là con dao hai lưỡi, đôi khi chưa kịp phát huy tác dụng thì nó đã kịp làm ta bị thương, thậm chí là vết thương rất sâu. Nhưng đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân, bạn phải lựa chọn kỹ càng vì hôn nhân khác xa với lúc yêu. Hôn nhân không cho phép bạn rời xa người đàn ông chỉ với một tin nhắn giận dỗi hay một lần quên chúc bạn ngủ ngon. Vì thế, có những phép thử, bạn gái nhất định phải làm trước khi quyết định kết hôn.

1. Thử một lần tranh luận nảy lửa

Có một sự thật mà bạn phải chấp nhận sau khi kết hôn là những khoảnh khắc tranh cãi nảy lửa của hai vợ chồng. Sau những giây phút mật ngọt ban đầu, cả hai vợ chồng phải đối mặt với cuộc sống thực tế: tiền bạc, các mối quan hệ đối nội đối ngoại, chăm sóc con cái… Vấn đề nào cũng sẵn sàng đem đến cho bạn và anh ấy cảm giác ức chế, bực tức khi đối phương không làm theo ý mình. Do đó, khi yêu, nhất định bạn và anh ấy phải ít nhất một lần tranh luận nảy lửa về bất cứ vấn đề gì.

Khi bực tức, anh ấy sẽ thể hiện rõ tính cách cho bạn thấy. Nếu một anh chàng dùng nắm đấm để giải quyết mâu thuẫn, sẵn sàng gạt bỏ ý kiến của bạn để làm theo điều anh ấy cho là đúng, rõ ràng không phải là một người chồng biết lắng nghe và tôn trọng tiếng nói của bạn. Trong tình yêu, mối quan hệ không có cãi vã khiến bạn cảm thấy an tâm nhưng né tránh tranh luận không bao giờ là lựa chọn khôn ngoan.

Những phép thử bạn nhất thiết phải làm trước khi kết hôn 1
Khi yêu, nhất định bạn và anh ấy phải ít nhất một lần tranh luận nảy lửa về bất cứ vấn đề gì.

2. Thử một lần đau ốm

Phụ nữ dù mạnh mẽ đến đâu vẫn là phái yếu, đặc biệt khi bạn trải qua giai đoạn đấu tranh với bệnh tật. Chắc chắn sẽ rất tồi tệ nếu người chồng bỏ mặc bạn đối mặt với yếu đau. Do đó, hãy thử một lần đau ốm đến mức không thể động tay chân làm việc gì và chờ đợi phản ứng của anh ấy. Nếu anh ấy sốt sắng chăm sóc cho bạn, đau với những cơn đau bạn phải chịu, hãy nắm chặt tay anh ấy. Còn nếu người đàn ông bỏ mặc bạn với bệnh tật hoặc chăm sóc bạn bằng… tin nhắn thì hẳn không nên kỳ vọng gì khi lấy anh ấy làm chồng. Hoặc nếu bạn vẫn quyết tâm lấy anh ấy, hãy học cách tự chăm sóc bản thân trước khi quá muộn!

3. Thử một lần để anh ấy phát ghen vì những người đàn ông quanh bạn

Hẳn nhiên ghen là gia vị không thể thiếu của tình yêu và bạn cũng đã biết không nên cho quá nhiều gia vị nếu không muốn làm hỏng món ăn. Tuy nhiên, nhất thiết hãy để một lần làm anh ấy ghen. Đã có rất nhiều câu chuyện các chị em “hoảng hồn” vì ngày thường chồng/ người yêu hiền như đất nhưng khi ghen thì long trời nổ đất. Biết được phản ứng của chàng khi ghen với các vệ tinh xung quanh bạn sẽ giúp bạn biết được anh ấy là người đàn ông “ghen có ý thức” hay một anh chàng ghen tuông thái quá. Nếu anh ấy ghen đến mức không phân biệt được đúng sai thì dù anh ấy có hoàn hảo thế nào bạn cũng hãy cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định gắn bó với chàng.

Những phép thử bạn nhất thiết phải làm trước khi kết hôn 2
Đứng trước việc lựa chọn, đàn ông thường thể hiện cá tính của mình.
4. Thử một lần bắt anh ấy phải lựa chọn
Đứng trước việc lựa chọn, đàn ông thường thể hiện cá tính của mình. Nếu anh ấy lựa chọn nhanh, dứt khoát và không ân hận cho thấy anh ấy là người quyết đoán, độc lập. Nếu anh ấy phân vân và có phần dễ bị dao động thì trong cuộc sống sau này, anh ấy không thể là chỗ dựa vững chắc cho bạn và các con được. Đặc biệt nếu bạn rơi vào tình trạng mâu thuẫn với gia đình chồng, bạn gần như không có cơ hội được chồng đứng ra bảo vệ trước những lời dèm pha ác ý. Vì vậy, phép thử này nhất định phải được “theo dõi phản ứng” càng kỹ càng tốt.

5. Thử một lần không làm việc nhà

Nếu các bạn có không gian riêng tư để cùng nhau nấu ăn thì phép thử này rất dễ thực hiện. Thiên chức của người phụ nữ là tề gia nội trợ. Tuy nhiên, bạn không thể chắc chắn rằng 365 ngày trong năm bạn có thể toàn tâm toàn ý chăm lo cho tổ ấm của mình. Phép thử này giúp bạn tìm kiếm một người đàn ông sẵn sàng chia sẻ việc nhà với bạn. Nếu hai bạn cùng nhau nấu ăn tại nhà, hãy xem cách anh ấy thể hiện. Anh ấy liên tục giúp bạn trong khi chuẩn bị bữa ăn, anh ấy rửa bát giúp bạn khi bỗng dưng bạn thấy đau bụng và phải nằm nghỉ hay anh ấy sẽ chơi game trong khi bạn nấu ăn, bỏ bát đĩa ở đó để lúc khác rửa khi bạn không thể dọn dẹp....

Có thể lúc yêu bạn thấy điều đó chẳng ảnh hưởng đáng kể đến mối quan hệ của hai bạn thì sau khi kết hôn, phải lo việc cơ quan, lo chăm sóc con cái trong khi chồng bạn vẫn giữ quan điểm không làm việc “đàn bà” thì hẳn sẽ là cảm giác không mấy dễ chịu.

Hôn nhân luôn là một bản nhạc đủ cung bậc, sẽ có lúc bạn tột cùng hạnh phúc nhưng có lúc bạn cũng phải chấp nhận nhiều đau khổ, bực tức, ức chế. Học cách làm quen dần với muôn mặt của hôn nhân chính là cách giúp bạn bảo vệ hạnh phúc của mình. Nhưng trước khi học cách bảo vệ hạnh phúc, hãy biết cách thử thách và lựa chọn sáng suốt hạnh phúc của riêng bạn.

Theo Linh Nhi / Trí Thức Trẻ

Ấm ức phát khóc vì bố chồng

Từ ngày sinh con, mỗi lời nói, cách ứng xử của bố chồng đều khiến cô muốn... "phát rồ".

Ngày đi siêu âm và biết mình mang thai bé gái, Linh hơi "chột dạ" vì Hải - chồng cô là con trai trưởng, cháu đích tôn của dòng họ nên ông bà nội chắc phải mong thằng cu lắm. Ấy thế mà trái với suy nghĩ của cô, bố chồng khi nghe tin lại vui mừng ra mặt: "Hồi trước bố chỉ mong có đứa con gái mà mẹ mày lại đẻ toàn giai, bây giờ có cháu gái thì còn gì bằng". Suốt thời gian mang bầu, Linh cũng vô cùng cảm động vì bố chồng luôn quan tâm, thường xuyên mua đồ ăn cho cô bồi bổ, lo hết cho vợ chồng cô từ tiền siêu âm, tiền sắm sửa đồ đạc cho con đến tiền đi đẻ. Cứ nghĩ là số mình may, mình sướng nhưng sau khi sinh con cô mới hiểu, việc bố chồng cưng cháu quá, "cuồng" cháu quá chưa chắc đã phải là điều tốt, thậm chí nhiều lúc còn khiến mình muốn... phát điên.

Biết bố chồng khó tính lại hay bị bệnh vặt, nên khi ông "dáo trước" là sẽ đón tay khi cháu vừa sinh, hai vợ chồng Linh bàn nhau từ chối khéo ông bằng cách nói rằng tuổi ông - tuổi cháu không hợp nhau, và sẽ nhờ sếp - cũng là anh kết nghĩa của chồng Linh làm bố đỡ đầu và đón tay con, ông đã tỏ ra không vui vẻ nhưng vẫn đồng ý. Ấy vậy mà đến thời khắc cô y tá vừa mới bế con ra cho người nhà, và bố đỡ đầu còn chưa kịp bước lên xoè tay ra, thì bố chồng đã nhanh chân nhanh tay tiến ra đón cháu rồi "phán" luôn: "Cháu ông ông đỡ, cần gì nhờ ai con nhỉ" khiến anh sếp cứ đứng ngẩn tò te, còn chồng Linh chỉ còn nước... kiếm lỗ nẻ mà chui xuống cho đỡ ngại.

Ấm ức phát khóc vì bố chồng 1
Chuyện chăm con, từ việc lớn đến việc nhỏ, việc gì bố chồng cũng "có ý kiến" (Ảnh minh họa).



Bố chồng đã về nghỉ hưu, có nhiều thời gian rảnh nên những ngày đầu tiên sau sinh còn đau đớn, Linh nghĩ mình thật may mắn được nghỉ ngơi nhiều vì cả ngày được ông phụ bế cháu, cho cháu ăn cháu ngủ. Thế nhưng những ngày tiếp theo bắt đầu trở nên bất tiện bởi: "Bố chồng, con dâu mà cả ngày ở cùng trong một cái phòng nhỏ, rồi còn những lúc mình vạch áo cho con ti, hay con ngủ muốn tranh thủ nằm ngủ nhưng ông cứ ngồi đấy cũng ngại". Nhiều lần, Linh nói khéo với bố chồng rằng: "Con tự trông cháu được, ông cứ về nghỉ ngơi, khi nào cháu thức thì ông vào chơi với cháu, hoặc khi nào cần con sẽ gọi ông", nhưng hễ cứ ra chưa đầy 10 phút kiểu gì bố chồng cũng quay lại vì: "Chỉ thích ngồi với cún con của ông thôi".

Không chỉ có thế, trẻ con đêm hôm mấy lần sục sạo, lần nào bố chồng cũng chạy sang xem cháu ông thế nào, đến khi cháu ngủ lại rồi mới chịu về phòng. "Mình biết ông quý cháu nên mới như vậy, và những ngày chồng mình ở nhà thì mình thấy cũng chẳng sao nhưng có những hôm chồng phải trực đêm không về, ông cứ sang như vậy thực sự cảm thấy bất tiện lắm" - Linh chia sẻ.

Chuyện chăm con, từ việc lớn đến việc nhỏ, việc gì bố chồng cũng "có ý kiến" vì cho rằng Linh là "mẹ đoảng". Những lúc con ăn ngoan, chơi ngoan thì không sao, nhưng chỉ cần con không may bị trớ, hay con gắt ngủ, hờn khóc, là kiểu gì ông cũng gắt gỏng: "Sao lại làm nó trớ", "Sao lại để nó khóc lâu thế" và chốt lại bằng câu: "Có mỗi việc cho con ăn/ru con ngủ mà cũng không xong, đúng là mẹ vứt đi". "Áp lực hơn là những khi con ốm con đau, con nũng nịu đã mệt mỏi áp lực lắm rồi mà bố chồng cứ nói ra nói vào. Ông thương cháu mình hiểu, nhưng con mình, chả lẽ mình không thương bằng ông hay sao?" - Linh chia sẻ thêm.

Ấm ức phát khóc vì bố chồng 2
Buổi tối đón con lên phòng, chưa được bao lâu lại thấy ông gõ cửa... vào chơi (Ảnh minh họa).

Ngày đầu tiên phải xa con để đi làm từ sáng đến tối mới về, Linh chờ đợi từng giây từng phút để được ôm hôn con, hít hà con cho đỡ nhớ. Vậy mà vừa về đến nhà, bố chồng vẫn giành bế cháu, rồi sai con dâu hết việc nọ đến việc kia. Buổi tối đón con lên phòng, chưa được bao lâu lại thấy ông gõ cửa... vào chơi. Con ở nhà với ông bà nhiều, theo ông hơn theo mẹ nên ông rất tự hào, ai đến cũng khoe: "Nó chẳng cần mẹ, chỉ cần ông" khiến không ít lần Linh tủi thân phát khóc.

Nhà nội và nhà ngoại cách nhau có mấy chục cây số, mà từ lúc sinh xong đến nay, lần nào xin cho cháu về chơi ông cũng tìm đủ mọi lý do để không cho đi: Lần thì cháu còn bé, không cho đi ô tô sợ say sợ mệt; lần thì là cháu vừa mới ốm tuần trước, giờ cho đi sợ ốm lại khổ thân, rồi lần khác ông bảo: "Ông bà ngoại vừa mới đến chơi, gặp cháu rồi để từ từ hãy về". Thậm chí, đến khi không còn lý do gì để để nói, ông bèn đưa ra "sáng kiến": " Cháu nó còn bé quá, nếu con nhớ nhà thì cứ… về một mình, để nó ở đây bố trông cho”.

"Mỗi lần thế này, mình lại phải nghĩ đến chuyện của đứa bạn thân, vì sinh cháu gái nên hai tháng rồi mà ông chưa một lần hỏi han, bế ẵm, cũng chả thèm nhìn mặt cả mẹ lẫn con để tự an ủi rằng ông mình quý cháu là còn may, còn hạnh phúc chán, chứ không thì tức mà phát rồ lên mất" - Linh thở dài.
Theo Hà Vy / Trí Thức Trẻ