Zing News - Tri thức trực tuyến

Bà lão ăn xin và tờ 5000 đồng

Câu chuyện xúc động về 5.000đ của bà lão ăn xin đang gây sốt trên cộng đồng mạng và khiến nhiều người phải giật mình suy ngẫm.

Hiện nay, cư dân mạng đang chia sẻ câu chuyện về tấm lòng của một bà cụ ăn xin khiến nhiều người không khỏi cảm động. Tuy nghèo khó về tiền bạc, vật chất, nhưng cụ lại rất giàu tình cảm và tự trọng. Hành động đẹp của bà khiến mọi người đều phải nể phục và phải giật mình suy ngẫm về cuộc sống.



Nguyên văn câu chuyện đang được lan truyền từ một trang cá nhân như sau: "Hôm nay là lần đầu tiên trong đời phải nhận tiền của người ăn xin mà không thể nào từ chối! Chuyện là vậy. Vô quán vừa kêu tô hủ tiếu thì bà cụ đến. Lúc móc tiền cho, thoáng thấy bà nhìn tô hủ tiếu rồi chép miệng nuốt vội nước bọt nên ngỏ ý gọi cho bà một tô. Chắc quá đói, bà cụ đồng ý rồi bê tô hủ tiếu ra ngồi một góc ăn ngon lành. Ăn xong, bà già bước tới nói cám ơn rồi móc ra 5.000 đồng bảo 'cho bà hùn với con, con không lấy là bà không đi'. Tự nhiên thấy vui vui...".

NGÀY LỄ VU LAN

SẮP TỜI NGÀY LỄ VU LAN
CÙNGĐỌC CẢM NHẬN VÀ CHIA SẺ
ƯỚC GÌ CON TRƯỢT ĐẠI HỌC!
Nhớ cái ngày biết tin con đỗ vào Đại Học, lại là một trường Đại Học danh tiếng nữa nên mẹ hạnh phúc lắm. Mẹ khóc thành tiếng luôn. Mẹ bảo "Con vào Đại Học là nhà mình có cơ hội mở này mở mặt rồi, chứ như bố mẹ không được học hành nên khổ lắm"
Kỳ học đầu tiên, mẹ bán lợn, bán gà, bán tất cả số thóc mà nhà mình có để mua xe đạp, dụng cụ và nộp học phí cho con.
Rồi mắt mẹ cứ mờ dần đi, lưng mẹ cứ còng xuống vì mẹ phải gánh khối lượng học phí cứ lớn theo từng kỳ của con... Mẹ thương con, sợ con đi làm thêm ảnh hưởng đến việc học tập nên không cho. " Mày cứ lo học cho thật giỏi đi, tiền mẹ lo được". Thương mẹ lắm nhưng nhà xa, tiền xe đi lại tốn lắm, nên suốt bốn năm học số lần con về thăm mẹ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Cứ mỗi lần về nhìn nếp nhăn trên mắt mẹ nhiều thêm là lòng con thắt lại, chẳng biết làm gì chỉ biết ôm mẹ vào lòng khóc rồi tự hứa với lòng là phải học thật giỏi, phải cố gắng thành công để không phụ lòng mẹ.
Thời gian trôi đi, kỳ thi tốt nghiệp cuối cùng cũng tới.
Mình nghe tin thằng bạn cùng thôn nói mẹ ốm. Định về thăm mẹ nhưng lại nhận được thư mẹ gửi ra.
- "Con ơi, còn kỳ thi tốt nghiệp nữa thôi, phải cố gắng ôn và thi cho tốt nhé. Mẹ vẫn rất khỏe, ở nhà vẫn bình thường. Mong mẹ con mình sớm ngày đoàn tụ. Yêu con"
Chắc mẹ nhờ hàng xóm viết chứ mẹ đâu biết chữ đâu.
Thấy mẹ nói vậy con cũng yên tâm, dành hết tâm trí cho kỳ thi cuối cùng.
Ngày con về với bằng đỏ trên tay, lòng hạnh phúc vô cùng. Vì cuối cùng cũng được về chăm sóc cho mẹ.....
Lúc con chạy vào nhà cũng là lúc con gục xuống khi nhìn thấy ảnh của mẹ được đặt bên cạnh bố.
Mẹ đi theo bố mất rồi, những ngày con thi tốt nghiệp là những ngày mẹ ốm nặng lắm, mẹ lo con biết sẽ bỏ học mà về nên dấu.
Đúng ngày con tốt nghiệp cũng chính là giây phút mẹ ra đi.
Chắc giờ này mẹ buồn lắm, vì có bằng rồi mà con vẫn chưa xin được việc. Cứ nghĩ học Đại Học là thoát nghèo, thoát khổ. Mẹ con mình sai rồi, mẹ ạ!
Giờ nghĩ lại con ƯỚC GÌ CON TRƯỢT ĐẠI HỌC thì có phải con đã có thời gian chăm sóc cho mẹ, đã không để mất mẹ rồi, có phải không?
-Bài viết do độc giả chia sẻ, hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa -
Ảnh của Hội những người thích đọc tin tức 24h.

Hãy yêu hết lòng nhưng đừng coi người ta là tất cả

tuanhfamily.com Anh đừng vội yêu em nhé. Vì khi yêu, em sẽ yêu hết lòng nhưng em sẽ không coi anh là trung tâm của vũ trụ. Em không xem anh là tất cả, hay là người duy nhất tồn tại trong cuộc sống của em. Vì đơn giản, yêu anh nhưng em còn rất nhiều thứ khác để quan tâm như gia đình em, bạn bè và vài điều khác nữa. 
chụp ảnh cho bé,chụp ảnh cho bé tại nhà



Lúc anh chưa đến bên em, họ là người giúp em vượt qua khó khăn, luôn bên cạnh để em dựa dẫm. Với em, họ luôn là những người giữ vị trí quan trọng trong cuộc sống. Không ai có thể thay thế được. Anh luôn hứa mãi bên em nhưng ai biết trước ngày mai sẽ ra sao. Nhưng ít ra, bên em vẫn còn gia đình, bè bạn. 

Anh đừng vội yêu em nhé. Vì em là một cô gái vô cùng nhạy cảm. Em có thể cảm nhận được mọi sự thay đổi, dù là nhỏ nhất. Đơn giản như qua cách anh nói chuyện với em, những tin nhắn kể cả những lần trò chuyện trên Facebook. Thật ra em biết tất cả nhưng em không nói ra mà thôi. Có lẽ em ngốc, nhưng em đủ thông minh để nhận ra nhiều thứ hơn anh nghĩ.

Nên khi yêu em, anh sẽ vô cùng mệt mỏi. Vì đôi lúc em sẽ hờn giận vu vơ, đôi lúc tính cách của em hâm hâm dở dở một cách thất thường. Em có thể đang vui cười đó, nhưng có thể tức giận và hờn dỗi ngay sau đó. Thật khó đoán, phải không anh. 

[Góc yêu] Này anh, đừng vội yêu em nhé!

Anh đừng vội yêu em nhé. Vì em sẽ làm phiền anh nhiều lắm đấy. Em chỉ thích làm phiền người mà em yêu quý mà thôi. Vì thế nếu anh mà yêu em, anh sẽ phải ngồi nghe hàng loạt những câu chuyện nhảm, nghe những thứ xảy ra trong cuộc sống của em. Bất cứ điều gì khiến em buồn vui, em cũng sẽ bắt anh nghe hết đấy. Như thế anh sẽ thấy bực mình chứ? Đôi lúc em sẽ nhắn tin cho anh với những tin nhắn chả có mục đích gì, chỉ là nhắn tin hỏi vu vơ vì em nhớ anh mà thôi.

Anh đừng vội yêu em nhé. Vì em rất bướng bỉnh. Em sẽ làm anh cáu giận vì tật cãi bướng, thường không nghe lời khuyên bảo. Em sẽ không tuân theo những nguyên tắc thường có trong tình yêu. Em thích làm theo những gì mình thích. Như thế anh sẽ giận đấy!

Nhưng anh ạ, đơn giản vì em nghĩ tình yêu cần phải được làm mới, phải thật nhiều màu sắc thì mới thú vị. Nên em sẽ vẫn giữ lập trường quan điểm của mình. Em bướng từ nhỏ rồi nên anh sẽ khó thay đổi được em. Nhưng em hứa, sẽ có lúc em nhường anh mà ngoan ngoãn. Nhưng chỉ là đôi lúc thôi nhé. Hãy để em được là chính mình nếu anh yêu em

Những bài học bạn nên biết nếu không muốn sau này hối hận

(Tuanhfamily.com)Áp đặt người khác, bắt người khác hy sinh thời gian cho công việc quá nhiều, quá thẳng thắn khi chỉ trích một cá nhân cụ thể là bài học của một cô gái đã trưởng thành nhận ra và hối hận sau những năm sống vô tư của tuổi trẻ. Bạn có thấy mình trong đó không???

1. Năm 18 tuổi, tôi phụ trách một dự án. Để kịp tiến độ, tôi thường xuyên bắt mọi người phải làm việc quá giờ. Có một lần, tôi yêu cầu một chị designer, hơn tôi gần 20 tuổi, ở lại làm cho xong việc mới được về. Khi đó đã là 7 giờ tối, chị ấy đã rất khó chịu tới mức bật khóc, và nói rằng chị có con nhỏ. Tôi bỏ ngoài tai những lời nói đó. Và cho rằng chị vô trách nhiệm.


Tôi tin rằng, có một khoảng thời gian rất dài sau đó, chị ấy đã rất ghét một con nhỏ xấc xược như tôi.

Và với cung cách làm việc áp đặt người khác như vậy, trong nhiều năm, tôi đã tạo ra rất nhiều kẻ thù. Họ đều nhìn tôi với một ánh mắt không thiện cảm, thậm chí căm ghét.

Bây giờ, khi đã trưởng thành hơn, tôi rất hối hận vì cách cư xử đó của mình, trong những năm tháng điên cuồng của tuổi trẻ. Khi đã có con, tôi nhận thức rõ vai trò quan trọng của người mẹ, trong cuộc sống gia đình. Tôi cảm thấy có lỗi với chị ấy, và cả những người mà tôi đã từng yêu cầu họ hy sinh thời gian cho công việc quá nhiều.

2. Năm 25 tuổi, tôi vướng phải rắc rối khi nhận xét về một bộ phận những cô gái trẻ khoe thân trên facebook cá nhân. Có một cô gái vào chỉ trích tôi, và tôi đã xóa comment của cô ta cho êm chuyện. Song, cô ấy đem chuyện này lên facebook. Một vài ngày sau đó, mọi chuyện khá rình rang. Chưa kể, có một số kẻ lợi dụng chuyện này để phỉ báng gia đình tôi.

Bạn thân tôi từng nói, dính tới việc này là một vết nhơ trong cuộc đời tôi.

Bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy rất hối hận. Tôi không nên nhận xét về bất cứ ai trong xã hội này một cách cụ thể hay chi tiết. Để phải vướng vào vòng xoáy ghen ghét, thị phi.

Cuộc đời mỗi người thăng hoa hay lụi tàn đều do chính người đó quyết định. Nhận xét và định kiến không thể cứu vớt hay vùi dập.
..........

Khoảng cách từ năm 18 đến 25 tuổi, không quá ít cho sự trưởng thành, nhưng với cá tính tưởng như thẳng thắn, tôi thấy mình thiếu tinh tế trong giao tiếp, dẫn tới hậu quả là có quá nhiều kẻ thù không mong muốn.

Bố tôi đã dạy, hãy đặt mình vào vị trí của người khác để mà suy nghĩ, trước khi nói bất cứ điều gì về họ, với họ.

Tôi rất hối hận vì đã không nghe lời bố một cách thấu đáo và nghiêm túc.

Tất cả rắc rối của ta, bắt đầu từ chính ta.

Viết những điều này ra, để nhắc nhở, tôi luôn phải sửa đổi mình, từng chút từng chút, để trưởng thành!

Facebook: Gào

Là phụ nữ nên đọc bài này- Đừng tự đánh mất hạnh phúc của mình như bà vợ này nhé!

Chồng thức suốt đêm chăm sóc vợ ốm, sáng ra hỏi: “Hôm nay thấy thế nào? Còn đau không?”. Người ấy đến thăm, hỏi: “Hôm nay em thấy thế nào? Còn đau không em?”.

Chồng hì hụi nấu cho vợ bát cháo, bưng đến, nói: “Ăn đi cho toát mồ hôi...”

Người ấy đến đúng lúc bát cháo còn để trên bàn, bảo: “Em ăn đi kẻo nguội...”

Sáng thấy trời trở gió, chồng đưa cho cái áo khoác bảo: “Trời lạnh đấy...”


Người ấy nhìn thấy quấn kín mít trong đống áo quần, hỏi: “Có lạnh không em?”

Chỉ thêm một từ “em” mà sao nghe lòng cứ rưng rưng. Người ấy thật dịu dàng, thật trìu mến, thật đáng yêu.

Chỉ thiếu một từ “em” mà thấy lòng lạnh tanh, ngao ngán thấy ông chồng thật khô khan, cục mịch.

Chỉ vì một từ em mà chị đã xao lòng. Chỉ thiếu một từ em mà chị cảm thấy hụt hẫng, người đâu mà khô như ngói.

Chị thật chóng quên. Trước kia anh đâu có thế. Nhưng...

Anh vừa hoàn thành công trình được nghiệm thu xuất sắc, vội lao về nhà để đưa vợ đi nhà hàng chiêu đãi, mặc cho đồng nghiệp í ới rủ rê đi nhậu, nhưng gặp ngay nét mặt lạnh lùng của vợ:

- Hôm nay thất nghiệp hay sao mà giờ này đã về...

Nguội cả niềm vui.

Vui quá vì nhận được một hợp đồng béo bở, về thấy vợ đang lúi húi nấu cơm, thương vợ quá nên bàn:

- Em tìm thuê lấy người giúp việc cho đỡ vất...

Vợ cau có:

- Sợ vợ vất vả hay thích có bà bé trong nhà?

Tình yêu vụt tắt.

Có hôm tự nhiên nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa thấy yêu vợ lạ lùng, chẳng kìm được lòng đến bên vợ hôn một cái. Vậy mà vợ quay ngoắt lại, giương mắt lên hỏi:

- Hôm nay lại làm gì nên tội hả? Anh khai ngay. Hôm nay anh gặp lại người yêu cũ phải không?

Nói là vì yêu vợ quá thì vợ lại phì vào mặt bảo: “Đừng giả dối, đừng đánh trống lảng...”. Buồn cả người.

Có hôm công việc không suôn sẻ, vừa mệt, vừa chán, chỉ mong được về nhà nằm nghỉ bên vợ con cho quên hết sự đời, vậy mà vừa mở cửa, mới bước được có một chân vào nhà vợ đã nhìn lom lom hỏi:

- Hôm nay cãi nhau với con nào hả? Sao mặt mũi trông như thất tình vậy?

Cứ nghĩ, giá như vợ chỉ hỏi một câu: “Anh có chuyện gì mà trông mệt thế?”, chắc sẽ bật khóc mà nói: “Không có em chắc anh không sống nổi...”.

Vợ bước từ phòng tắm ra, trông vợ mát mẻ cứ như thiên thần, yêu thật là yêu, chạy ra ôm vợ vào lòng, ghé tai nói khẽ: “Em xinh thật là xinh. Thơm thế, cứ như được ướp bằng ngàn loài hoa ấy...”.

Vợ hất tay, nguýt dài: “Đừng có tán, tính chuyện vớ vẩn hả... người ta đang mệt đây, để cho người ta yên”. Trăm ngàn tình yêu đều sun cả lại, cụt cả hứng.

Ngày sinh nhật vợ, nhân có tiền thưởng, hứng chí mua cho vợ một bó hoa lan cực đẹp. Cầm bó lan đi đường bao cô gái phải trầm trồ khen, sướng run cả người, tin chắc vợ sẽ vui lắm đây. Vậy mà vợ chỉ nhìn bó hoa đã hỏi ngay: “Bao nhiêu tiền thế? Anh mua hay cô nào mua hộ?” Niềm vui chợt tắt.

Nhưng nào đã xong, vợ truy mãi đành phải nói giá bó hoa (mà chỉ là nửa giá thật thôi đấy), vợ giãy lên đành đạch tưởng bị đứt ruột, kêu rầm: “Kỳ sau đến ngày sinh nhật tôi ông cứ mua cho tôi con gà để tôi ôm là được, đừng có hoa hoét làm gì phí tiền...”.

Cứ thế mà những lời có cánh, những hành động galăng dần dần mai một, héo hon, khô đét.

Có nhiều lúc khao khát được nói những lời yêu thương, khao khát được bày tỏ tình cảm với vợ mà miệng chẳng dám nói lời ngọt ngào âu yếm, sợ phải nhìn ánh mắt nghi ngờ của vợ, sợ phải nghe vợ nói: “Đừng có mà giả tạo, đừng có mà nói điêu...”.

Vợ chẳng biết chính mình đã biến chồng thành mảnh ngói khô khan để rồi cứ thế mà hờn trách, xa rời chồng. Để rồi xao lòng với người đàn ông khác bởi một tiếng “em”...
(St)

Xem hoạt hình Disney thấy nhiều bài học cuộc sống thật ý nghĩa

(Tuanhfamily.com)Mười một nàng công chúa của Disney tui đều thích cả, không ngờ đằng sau mỗi câu chuyện về các nàng công chúa lại là những bài học cuộc sống mà soi vào mỗi người lúc nào cũng thấy đúng )

1. Nàng Bạch Tuyết: Hãy nhìn nhận mọi thứ ở mặt tích cực!


Bạch Tuyết là nàng công chúa hiền lành, tốt bụng. Nàng sở hữu làn da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun. Nàng luôn nhìn ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong tất cả mọi vật xung quanh mình. Nói cách khác, Bạch Tuyết nhìn nhận vạn vật tồn tại trên Thế giới qua lăng kính màu hồng. Nếu bạn cất tiếng hát, mọi rắc rối sẽ nhanh chóng qua đi và cuộc sống sẽ trở nên tươi đẹp hơn.
Câu nói nổi tiếng của công chúa Bạch Tuyết: “What do you do when things go wrong? Oh, you sing a song!” (Tạm dịch: “Bạn thường làm gì khi mọi chuyện chẳng ra đâu vào đâu? Ồ, bạn cất tiếng hát!”)


2. Công chúa Lọ Lem: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ 


Hãy luôn tự tin vào chính bản thân mình và đừng bao giờ từ bỏ hoài bão của cuộc đời bạn. Khi bạn có cho mình một giấc mơ tưởng chừng quá tuyệt vời cũng như khó có thể trở thành hiện thực, thường nó sẽ khiến bạn nản chí. Nhưng Công chúa Lọ Lem lại chỉ cho chúng ta thấy rằng, quá trình để thực hiện nó thường phải đi kèm với niềm tin vững chắc (cùng một chút may mắn).

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Lọ Lem: “If you keep on believing, the dream that you wish will come true”. (Tạm dịch: “Mặc cho trái tim bạn đang đau buồn tới cỡ nào, nếu bạn tiếp tục chọn niềm tin, giấc mơ mà bạn mong muốn sẽ trở thành hiện thực.”)

3. Công chúa Merida: Hãy làm chủ số phận của chính bạn


Mỗi đứa trẻ khi sinh ra và lớn lên, đấng sinh thành luôn đặt rất nhiều kỳ vọng vào chúng. Ở trường hợp của Merida, cha mẹ cô chỉ mong muốn cô con gái mình sẽ chịu kết hôn và làm tròn bổn phận của người phụ nữ thời phong kiến. Tuy nhiên, điều thật sự quan trọng là bản thân chúng ta muốn và tạo dựng cuộc sống của mình như thế nào. Merida đã rất vất vả để đạt được thành quả từ bài học này. Hẳn nhiên đến cuối cùng, nàng công chúa tóc xù đã tự làm chủ được chính số phận của cô ấy thay vì chịu cảnh “bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy”.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Merida: "Some say our destiny is tied to the land, as much a part of us as we are of it. Others say fate is woven like a cloth, so that’s one destiny intertwine with many others. It’s the one thing we search for, or fight to change". (Tạm dịch: “Một số người nói rằng, số phận của chúng ta gắn liền với mảnh đất này. Số khác lại nói định mệnh được dệt như tấm vải. Do đó số phận của một cá thể có thể hoà quyện vào với những người khác. Đấy là điều chúng ta đang tìm kiếm, hoặc đấu tranh để thay đổi".)

4. Công chúa Tiana: Hãy chăm chỉ để đạt được thành công


Công chúa Tiana đã dạy chúng ta rằng, hãy nhìn vào sâu bên trong con người bạn và khám phá thêm nhiều điều bạn chưa từng biết tới. Giấc mơ của bạn sẽ trở thành hiện thực nếu nó bao gồm sự chăm chỉ và quyết tâm. Tiana là hình mẫu lý tưởng dành cho các cô gái. Qua đó họ cần phải hiểu rằng, đừng bao giờ chỉ ngồi một chỗ và chờ đợi Hoàng tử bạch mã đến giải cứu mình.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Tiana: “The only way to get what you want in this world is through hard work”. (Tạm dịch: “Cách duy nhất để đạt được những gì bạn muốn trên Thế giới này là làm việc chăm chỉ".)

5. Công chúa Rapunzel: Hãy luôn giữ lời hứa


Mọi mối quan hệ đều được xây dựng dựa trên nền tảng của niềm tin. Nhờ có niềm tin mà chúng sẽ ngày càng bền chặt hơn. Rapunzel đã trao cho Flynn lời hứa của mình. Và cô ấy đã luôn giữ lời hứa đó dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Rapunzel: “I promise. And when I promise something, I never, ever, break that promise. Ever!”.(Tạm dịch: “Tôi hứa với anh. Và một khi tôi đã hứa điều gì đó, tôi không bao giờ phá vỡ lời hứa đó cả. Không bao giờ!”)

6. Công chúa Belle: Đón nhận những cuộc phiêu lưu và đừng bao giờ đánh giá cuốn sách chỉ qua trang bìa


Mỗi người đều có định nghĩa về vẻ đẹp khác nhau. Đó là điều mà công chúa Belle đã cố truyền tải trong suốt bộ phim Người đẹp và quái vật. Bạn có thể tìm ra nó từ những thứ tưởng chừng như chưa bao giờ nghĩ tới, hay thậm chí tưởng tượng ra. Cuộc phiêu lưu của Belle đã giúp cô ấy tìm ra chân lý cuộc sống. Đừng nhìn cuộc đời ở mặt phiến diện, hãy để trái tim làm kẻ dẫn lối và bạn sẽ không mắc sai lầm.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Belle: "I want adventure in the great wide. Somewhere, I want it more than I can tell. And for once it might be grand. To have someone understands, I want so much more than they have got planned". (Tạm dịch: “Tôi muốn có một cuộc phiêu lưu thật lớn. Ở nơi nào đó sâu kín trong lòng, ước mơ đấy càng trở nên mãnh liệt hơn. Nếu có ai đó cho rằng họ hiểu về nó, thì mong muốn của tôi còn lớn hơn những gì họ nghĩ nữa.”) 

7. Công chúa da đỏ (Pocahontas): Hãy đi theo tiếng gọi của trái tim


Pocahontas là nàng công chúa đã quyết định đi theo tiếng gọi của trái tim thay vì thực hiện những gì mà người khác mong đợi ở cô. Với trực giác cùng những suy nghĩ riêng đầy mạnh mẽ, Pocahontas luôn để ước mơ dẫn đường dù đôi lúc, bản thân cô cũng do dự trước lựa chọn của mình: “Liệu đó có phải là phương án tốt nhất?”.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa da đỏ: “I think my dream is poiting me down another path”. (Tạm dịch: “Tôi nghĩ rằng ước mơ của tôi đang dẫn tôi đến một lựa chọn khác”)

8. Công chúa Ariel (Nàng tiên cá): Đừng để bất cứ điều gì ngăn cản bạn thực hiện điều bạn thật sự mong muốn


Ariel luôn biết bản thân mình thực sự muốn gì. Để có được cuộc sống mà Ariel hằng mong ước, nàng công chúa này đã bất chấp tất cả dù phải mất đi giọng hát trời phú - tài sản lớn nhất mà cô sở hữu - hòng đổi lấy đôi chân loài người. Bù lại, sau bao biến cố thăng trầm, Ariel có được cái kết hạnh phúc bên cạnh hoàng tử Eric.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Ariel: “…You want thingamabobs? I’ve got twenty. But who cares? No big deal. I want more…Up where they walk, up where they run, up where they stay all day in the sun. Wandering free. Wish I could be part of that world”. (Tạm dịch: "…Bạn muốn một điều gì đó mơ hồ? Tôi có những 20 cơ. Nhưng ai thèm quan tâm chứ? Chẳng có gì to tát cả. Mong muốn của tôi còn nhiều hơn thế… Ở nơi họ đang đi lại, nơi họ đang vui đùa, nơi họ có thể vui đùa cả ngày dưới ánh nắng mặt trời. Có thể đi dạo thoải mái. Ước gì tôi được là một phần của Thế giới đó.”)

9. Công chúa Mộc Lan: Đừng coi thường con gái chúng tôi


Những gì con trai có thể làm, con gái cũng có thể làm! Nàng công chúa kiêm chiến binh dũng cảm Mộc Lan là một trong những cô gái mạnh mẽ nhất của Disney. Cô ấy liều mình gia nhập quân ngũ thay người cha đang bệnh. Mộc Lan tin vào sự bình đằng và cô ấy hiểu rằng, một người phụ nữ cũng có thể mạnh mẽ hay làm được việc lớn như cánh đàn ông. Đến cuối phim, Mộc Lan đã đem lại chiến thắng rực rỡ cho đất nước cũng như có được tình yêu của người đàn ông trong mộng.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Mộc Lan: “You said you trust Ping. Why is Mulan any different?”. (Tạm dịch: “Huynh nói rằng huynh tin tưởng Bình. Tại sao với Mộc Lan thì lại khác cơ chứ?”) 

10. Công chúa Aurora: Hãy luôn bình tĩnh và kiên định

Hãy cứ ước mơ đi. Và nếu nó không trở thành hiện thực, hãy tiếp tục cố gắng. Đây là phương châm sống của người đẹp ngủ trong rừng – công chúa Aurora. Nói cách khác, nếu lần này bạn thất bại, đừng bỏ cuộc mà hãy thử lại một lần nữa.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Aurora: “If you dream a thing more than once, it’s sure to come true”. (Tạm dịch: “Nếu bạn mơ một giấc mơ nhiều hơn 1 lần, nó chắc chắn sẽ trở thành hiện thực.”)

11. Công chúa Jasmine: Hãy để chính kiến của bạn được lên tiếng


Giá trị của một người phụ nữ không phải là giải thưởng để người khác giành giật. Và công chúa Jasmine đã không ngần ngại đưa ra chính kiến của mình. Công chúa không muốn cuộc đời mình phải gắn liền với những tục lệ cổ hủ, hoàn toàn không phù hợp với con người cô. Jasmine muốn có cuộc hôn nhân dựa trên nền tảng tình yêu. Sở hữu tính cách phóng khoáng, đầy tự tin, công chúa Jasmine đã sẵn sàng bước chân ra ngoài cung điện để khám phá những kỳ quan mà cô chưa từng biết tới.

Câu nói nổi tiếng của Công chúa Jasmine: “How dare you! All of you! Standing around deciding my future. I am not a prize to be won!”. (Tạm dịch: “Tại sao tất cả các ngươi dám đứng đây và quyết định tương lai của ta. Ta không phải là giải thưởng dành cho kẻ thắng cuộc.”)
(tuanhfamily.com)theo kenh 14

Cổ họng nghẹn lại khi thấy mẹ ăn chén cơm thừa với 1 chút rau còn sót lại

Tôi về đến nhà đã hơn 7h tối, Mẹ và em đang ăn cơm. Thấy tôi, Mẹ liền hỏi :

- Sao con về tối thế ?

- Dạ , hôm nay học 5 tiết.

Rồi không biết tôi đã ăn gì chưa Mẹ liền lấy chén đũa bảo tôi ngồi vào mâm. Bữa ăn thật đạm bạc, chỉ vài con cá nhỏ và một đĩa rau luộc. Như thế cũng là quý lắm rồi. Gia đình đanh lúc khó khăn bữa ăn làm sao sung túc được.

Lúc trưa vì sợ trễ học nên tôi không ăn cơm , chỉ lót bụng bằng một ổ bánh mỳ. Chính vì thế mà giờ này tôi ăn một cách ngon lành, cảm thấy ngon miệng hơn bao giờ hết. Tôi vùi đầu vào mâm cơm mà không hay Mẹ tôi đã đứng lên tự lúc nào, rồi lại mang lên một đĩa trứng chiên.

- Con và em cứ ăn cho no đi.

- Mẹ ăn thêm cơm _ Tôi nói!

- Khi chiều Mẹ có ăn mấy củ khoai luộc ở nhà cô Hai nên vẫn còn no.

Tôi nhìn kỹ Mẹ, những nếp nhăn lại hằng sâu hơn và tóc Mẹ cũng bạc nhiều hơn. Mẹ ngồi nhìn hai anh em tôi ăn, đôi mắt người ánh lên niềm sung sướng.

Thì ra một hạnh phúc nữa của Mẹ là được nhìn thấy những đứa con ăn uống ngon miệng. Hạnh phúc của người Mẹ sao mà đơn giản và nhỏ bé.

Cơm nước xong tôi dạo bước ra trước hiên nhà thì gặp thằng bạn.

- Về lúc nào đó?

- Mới về

- Có ca nhạc ở nhà văn hoá. Đi xem với mình nhé!

Tôi vào nhà thay áo quần rồi xuống bếp xin Mẹ đi xem ca nhạc. Tôi sững sốt khi nhìn thấy Mẹ đang ăn chén cơm thừa còn lại hồi nãy cùng với một chút rau. Tôi đứng như trời trồng, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời..!
(St)

Người đàn ông thế này chẳng người vợ nào mà không yêu cho được!

(Tuanhfamily.com)Cái cảm giác lúc anh vòng tay qua ôm veo vợ, rồi lần vào bụng vợ, bóp bóp cái ngấn mỡ ấy, rồi vợ cười sảng khoái vì buồn, anh mới hạnh phúc làm sao!

Đôi khi cuộc sống chỉ đơn giản như vậy, anh cũng chỉ cần vợ vui như vậy, vì anh đây, chẳng quan trọng hình thức lắm, anh đã yêu vợ thì mãi mãi yêu vợ.

Anh yêu vợ từ cái giây phút anh vợ nắm lấy tay anh trong buổi xem phim ma ngoài rạp. Rồi đôi mắt vợ rưng rưng lệ khi nhìn thấy những hoàn cảnh éo le. Một bộ phim tình cảm xúc động cũng có thể làm vợ khóc suốt buổi, nhưng rồi lại có thể trêu đùa anh, rồi cười ngay sau khi chúng mình đi chơi. Vợ mang lại cho anh những cung bậc cảm xúc khó tả mà một thằng đàn ông như anh rất ít khi được trải nghiệm. Bởi anh luôn ích kỉ, chỉ biết sống cho bản thân mình, ít khi có bạn bè đi cùng. Và từ khi có vợ, anh thấy, mình đã sai lầm.

Ngày chúng mình cưới nhau, anh hứa hẹn sẽ mang lại cho vợ một mái ấm hạnh phúc và có lẽ, tới giờ, dù chúng mình mới đi được 1/3 chặng đường đời, nhưng anh đã phần nào khiến cho vợ không thất vọng. Anh luôn là người chồng biết lắng nghe và chia sẻ, chưa bao giờ anh to tiếng với vợ, quát tháo vợ dù vợ sai rành rành ra. Anh chỉ muốn vợ tin và hiểu, anh vẫn yêu vợ như xưa, không có gì thay đổi.

Ngày vợ mang bầu, vợ khóc suốt vì tủi thân. Công việc của anh nó vậy, thi thoảng phải đi làm xa, rồi về muộn, chứ anh nào có muốn. Nhưng không làm thì sao anh yên tâm được, anh phải có trách nhiệm với vợ và con mình chứ. Anh vẫn động viên vợ cố gắng, đừng suy nghĩ nhiều, dù thế nào thì anh cũng luôn yêu vợ. Anh biết, phụ nữ có bầu thường hay tủi thân, rồi nghĩ lung tung. Nhiều lần vợ nũng nịu với anh: “Anh à, đừng bỏ em nhé, em có bầu xấu lắm, mũi thì to, mặt thì phù lên, mắt sưng húp, người thì béo ị. Giờ em không chiều được anh, em sợ anh có người đàn bà khác”. Anh lại xoa đầu vợ và cười mỉm: “Ơ cái cô bé này hay, làm gì có chuyện ấy. Anh không yêu vợ, thương con thì yêu ai. Anh đang cố gắng lắm để con mình ra đời không phải chịu thiệt thòi đây này. Vợ yên tâm, trong mắt anh, vợ đẹp nhất!”.

Ngày vợ sinh, bận trăm công nghìn việc anh cũng gã lại, túc trực bên vợ. Vợ đã nắm lấy tay anh mà cố gắng, nhìn anh mà vượt qua khó khăn. Khi con trai của chúng ta ra đời, vợ đã khóc. Anh thì hạnh phúc lắm, vì từ giờ anh đã được làm bố. Còn có hạnh phúc nào hơn thế hả vợ? Anh hôn lên má vợ, “cám ơn em vì đã sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh, bụ bẫm, anh được làm cha rồi”.

Vợ nhìn anh hạnh phúc, nụ cười của em lúc ấy mới đẹp làm sao. Vợ anh đã vất vả nhiều, đã mang nặng đẻ đau và sinh cho anh một đưa con thiên thần. Anh không yêu vợ thì yêu ai.

Ngày ở cữ, anh chăm vợ hết lòng, nhưng những lúc anh bận, anh lại nhờ mẹ lên chăm vợ. Anh thật sự không thể ở bên con cả ngày, anh cũng tiếc lắm. Những lúc ấy, anh hiểu vợ tủi thân, nhưng công việc là vậy, anh còn phải đi kiếm tiền, mua sữa cho con. Vợ nhìn anh mắt rưng rưng lệ. Anh hiểu rồi, đàn bà ở cữ là hay thế lắm.

Hết thời gian ở cữ, vợ bảo anh, vợ muốn đi làm lại. Anh thì muốn vợ ở nhà chăm con, nhưng vợ kiên quyết không chịu. Vợ bảo, không muốn là thứ vợ ăn bám chồng, rồi sau này chồng lại coi thường, không tôn trọng. Anh cười phì: “Đúng là cô vợ đa nghi, lúc nào cũng nghi cho được”.

Rồi có vợ khóc lóc khi đang nằm trên giường. Anh ôm vợ, muốn vuốt ve vợ thì vợ không cho. Vợ bảo: “Giờ em không tự tin cho anh động vào người em nữa, em xấu lắm! Người em đầy vết rạn, bụng thì đầy ngấn mỡ, không giảm cân được rồi, da cũng không thể mịn nhẵn như hồi con gái”. Anh chẳng nói gì, cứ túm lấy vợ mà ôm, vợ bực, hất văng anh ra. Anh bảo; “Ơ, em làm sao thế?” Mỗi câu như vậy thôi mà vợ khóc òa.

Rồi anh thấy vợ lên kế hoạch với mấy bà bạn là đi tập thể dục giảm cân. Có hôm anh còn nghe vợ nói chuyện điện thoại là đi làm đẹp da, đi thẩm mỹ hút mỡ cho đẹp, không thì chồng bỏ. Anh nghe mà nản cả lòng. Vợ còn nuôi con, sao lại nghĩ nông cạn như vậy. Trước giờ, anh đã làm điều gì để khiến vợ nghi ngờ đến thế? Tập thể dục thì khỏe người, anh đồng ý, nhưng hút mỡ, làm đẹp thì nhất định không.

Tối ấy, anh biết vợ phiền lòng vì chuyện này. Anh đã chủ động ôm lấy vợ mà xoa xoa ngấn mỡ. Anh thủ thỉ vào tai vợ: “Anh thích cái ngẫn mỡ thừa này của em, cấm không được đi hút mỡ đấy nhé. Anh cũng yêu cả vết rạn da trên bụng em, vì đó là kỉ niệm em ạ. Hãy coi đó là kỉ niệm, là điều chúng ta nhớ tới vì em đã sinh cho anh một thằng cu đi. Sau này con lớn, chúng ta tha hồ kể với con về chiến tích của em, con sẽ thích nghe và thích sờ bụng mẹ lắm! Em đừng có nghĩ vì em xấu đi sau khi sinh con mà anh chán em. Chẳng phải anh đã nói rồi sao. Anh yêu em, yêu từ khi em là con gái, cho tới khi em làm vợ anh, em mang bầu, rồi em sinh con cho anh. Và giờ, anh cũng vẫn yêu em như thế. Anh yêu cả ngấn mỡ thừa của em, vì đó là của em không phải của ai khác!”. Nói rồi, anh ôm vợ thật chặt như sợ mất vợ vậy. Vợ thì khúc khích cười rồi nắm lấy tay anh, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc.

Vợ à, đôi khi mọi thứ chỉ đơn giản như vậy thôi, không vì điều gì khác, chỉ vì ta yêu nhau. Yêu nhau thì có gì mà so đo tính toán. Vợ đừng tự ti mà hãy tự tin vào bản thân mình, vợ nhé. Ngấn mỡ thừa của vợ, anh đã quen rồi, giờ không có, khéo anh lại nhớ, vợ yêu của anh ạ! Đừng làm gì cả, cứ là vợ yêu của anh thôi!
(St)

Chắc chắn bạn sẽ thay đổi quan điểm: "Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu" sau khi đọc xong câu chuyện này

(Tuanhfamily.com)Có một anh chàng nọ từ khi kết hôn, anh đối xử với vợ còn tốt hơn trước kia . Một lần hợp mặt, bạn bè cười nhạo anh :

- Lấy vợ xong tao thấy mày mệt mỏi hẳn ra đấy ?

Anh ngượng cười và đáp lại :

- Trước khi lấy tôi, cô ấy có rất nhiều người theo đuổi, và hiển nhiên có rất nhiều con trai quan tâm đến cô ấy, tôi chỉ cần đối xử tốt hơn mới có thể theo đuổi được nàng. Sau này lấy tôi rồi, những người quan tâm cô ấy sẽ ngày càng ít đi, tôi nên quan tâm đến cô ấy hơn, mới không khiến cho cô ấy phải hoang mang thất vọng. Những gì tôi làm đều muốn mang đến hạnh phúc cho cô ấy thôi !

Anh nói xong, những người bạn có mặt lúc ấy đều trầm tư, không một ai lên tiếng và mở miệng cười, có kẻ thì nghĩ là xàm quá nhưng có người lại chỉ có nể phục anh ! ~~~

----
Khi vợ anh chuẩn bị sinh con.
Người chồng lặng lẽ ngồi bên giường chăm sóc vợ mình chuẩn bị lâm bồn. Vợ hỏi chồng :

- Anh muốn con chúng mình là gái hay trai hả ?

- Nếu là con trai, hai cha con anh sẽ bảo vệ em; còn nếu là con gái, anh sẽ bảo vệ hai mẹ con em !

----
Thế đấy.

Có người nói : hôn nhân là nấm mồ tình yêu, nhưng đó là nấm mồ cho những ai lấy và yêu nhầm ! Tình yêu không phải là vinh hoa phú quý, mà là cùng chia ngọt sẻ bùi. Hôn nhân vốn dĩ là một điều hạnh phúc, khi đối phương biết trân trọng và yêu thương ta thật lòng
(St)

Đằng sau cuộc đời tươi đẹp là không ít đau khổ, vậy nên hãy cố gắng lên!

(Tuanhfamily.com)1. Cuộc sống của bạn không phải từ lúc bạn sinh ra cho tới khi bạn qua đời. Cuộc sống của bạn chính là ngay lúc bạn đang thở cho tới hơi thở tiếp theo. Hiện tại – ngay ở đây và ngay lúc này – chính là cuộc sống của bạn. Vì thế, hãy tận hưởng từng khoảnh khắc bằng sự tử tế và bình an, đừng sợ hãi hay hối tiếc.

2. Cuộc đời rất ngắn ngủi. Đây là cuộc sống của bạn và bạn phải đấu tranh vì nó. Hãy đấu tranh vì những điều đúng đắn. Đấu tranh vì điều mà bạn tin tưởng. Đấu tranh vì những thứ quan trọng với bạn. Đấu tranh vì những người bạn yêu thương và đừng bao giờ quên nói với họ rằng họ có ý nghĩa nhiều như thế nào với bạn. Ngay bây giờ hãy hiểu rằng bạn may mắn khi vẫn còn cơ hội. Vì thế, hãy dừng lại một chút và suy nghĩ. Bất cứ điều gì bạn cần phải làm thì hãy làm ngay trong ngày hôm nay. 


3. Những hi sinh của ngày hôm nay sẽ được đền đáp vào ngày mai. Khi nói đến chuyện làm việc chăm chỉ để đạt được một ước muốn nào đó như: tốt nghiệp đại học, gây dựng sự nghiệp hay đạt được một thành tựu nào đó đòi hỏi thời gian và sự quyết tâm, tôi muốn hỏi bạn một điều: “Bạn có sẵn sàng sống một cuộc đời khác với mọi người hay không?”

4. Khi bạn trì hoãn, bạn sẽ trở thành nô lệ của ngày hôm qua. Nhưng khi bạn chủ động, ngày hôm qua sẽ là một người bạn tốt làm động lực thúc đẩy bạn. Vì thế hãy làm điều gì đó ngay từ bây giờ để tương lai phải cảm ơn bạn.

5. Thất bại là bài học mà bạn nhận được. Những điều tốt đẹp sẽ đến với những ai biết hi vọng ngay cả khi họ đã làm người khác thất vọng, với những ai vẫn có niềm tin ngay cả khi họ đã nếm mùi thất bại, với những ai vẫn biết yêu thương ngay cả khi bị tổn thương. Vì thế, đừng bao giờ nuối tiếc về những điều đã xảy ra trong cuộc đời bạn. Chúng ta không thể thay đổi, không thể làm lại hay quên nó. Hãy biến chúng thành những bài học và sống tiếp bằng lòng biết ơn.

6. Bạn là người quan trọng nhất với chính mình. Hạnh phúc là khi bạn cảm thấy hài lòng với bạn thân mà không cần sự đồng tình từ ai đó. Bạn phải đối xử tốt với chính bản thân mình trước khi muốn có mối quan hệ tốt với những người khác. Bạn phải tự thấy bản thân mình có giá trị thì mới có thể tự tin trong mắt người khác.

7. Hành động của một người nói lên sự thật. Trong cuộc đời mình, bạn sẽ gặp nhiều người. Họ có thể nói những lời tốt đẹp nhưng cuối cùng chỉ có hành động của họ mới nói lên họ là ai. Vì thế hãy chú ý tới những gì mà người ta làm. Hành động của họ sẽ nói với bạn mọi thứ bạn cần biết.

8. Những hành động tử tế dù rất nhỏ nhoi cũng sẽ làm thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Hãy mỉm cười với những người mà bạn cảm thấy họ đã có một ngày căng thẳng. Hãy tử tế với họ. Tử tế là sự đầu tư duy nhất không bao giờ vô ích. Bất cứ nơi nào có con người thì đều có cơ hội cho sự tử tế. Hãy học cách cho đi ngay cả khi đó chỉ là một nụ cười. Cho đi không phải vì bạn có quá nhiều, mà vì bạn biết rằng có quá nhiều người cảm thấy họ dường như không có gì cả.

9. Phía sau một cuộc đời tươi đẹp là không ít những đau khổ. Bạn là con người nên không thể hoàn hảo. Dù bị tổn thương nhưng bạn vẫn sống sót. Hãy nghĩ về một đặc ân quý giá là bạn vẫn được sống, được thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được theo đuổi những gì bạn yêu thích. Đôi khi có những nỗi buồn trên đường đời nhưng vẫn còn rất nhiều niềm vui. Chúng ta vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước ngay cả khi chúng ta đang tổn thương, vì chúng ta không bao giờ biết điều gì đang đợi chờ mình.

10. Thời gian và trải nghiệm sẽ làm lành những nỗi đau. Cách đây vài năm, khi tôi hỏi bà tôi về việc vượt qua nỗi đau, bà đã giải thích với tôi rằng: Hãy nhìn vào những vòng tròn bên dưới. Những vòng tròn màu đen đại diện cho kinh nghiệm sống của chúng ta. Vòng tròn của bà lớn hơn vì bà nhiều tuổi hơn và có nhiều kinh nghiệm sống hơn cháu. Những vòng tròn đỏ, nhỏ hơn đại diện cho những chuyện buồn trong cuộc sống của chúng ta.




Giả sử cả hai bà cháu ta đều trải qua những câu chuyện buồn giống nhau trong cuộc đời thì những vòng tròn đỏ của chúng ta sẽ có kích thước bằng nhau. Cháu hãy chú ý đến tỷ lệ kích thước của vòng tròn đỏ so với vòng tròn đen. Vòng tròn đỏ của cháu sẽ có kích thước khá lớn so với vòng tròn đen, trong khi vòng tròn đỏ của bà rất nhỏ so với vòng tròn đen vì kinh nghiệm sống của bà nhiều hơn.

Tôi không muốn giảm bớt tầm quan trọng của chuyện này. Đơn giản là tôi có một cái nhìn khác. Bạn cần hiểu rằng một chuyện buồn trong cuộc sống dù có đau đớn đến mức nào rồi đến một ngày nó sẽ chỉ là một phần rất nhỏ bé so với cả quá khứ của bạn và nó cũng không nghiêm trọng đến mức như bạn nghĩ bây giờ

Này cô gái: Bình yên đâu nằm ở hai từ "kết hôn"

"Có một điều rất lạ ở văn hóa của người Việt mà đôi khi tôi không thể hiểu nổi.
Khi họ gặp một cô gái bước qua tuổi đôi mươi thì câu đầu tiên họ thường hỏi là " yêu ai chưa, tính khi nào lấy chồng?", " tuổi này mà chưa cưới là ế rồi đó nghe" hay " cưới nhanh rồi cho bố mẹ mày một thằng cu trước khi ông bà già rồi mà còn chưa thấy cháu"
Thế đấy!

Và tôi luôn tự hỏi, thay vì những câu hỏi ấy, sao họ không hỏi các câu như " lớn rồi, có định hướng gì cho cuộc sống chưa? ", " tính khi nào mới đủ tiền chinh phục Châu Âu", hay " dự định mấy năm sẽ xây được nhà, sẽ tậu được ô tô hay sẽ sắm được phi cơ ".
Hay nhỉ?
Cái văn hóa chồng, con dường như đã ăn sâu vào suy nghĩ khiến họ quên mất rằng phụ nữ ngày nay còn đam mê, còn khát vọng, còn mơ ước và còn cả thế giới chờ đợi để tung cánh bay vào. " Chồng , con " _ một hiện thực nhạt nhẽo đến nhàm chán.
Tôi nghe đâu đó người ta nói rằng " gia đình mà có con gái không lấy được chồng là gia đình vô phúc ".
Ôi cái định nghĩa về " phúc " của dân gian thật đáng sợ.
Có những người sống ở vùng quê vì sợ làng xóm xì xào về cô con gái mãi chưa có chỗ gả, vì sợ ba mẹ bẽ mặt với họ hàng mà họ đã vội vàng gật đầu với một kẻ chưa kịp yêu.
Có những cô gái vì không chịu nổi áp lực của thiên hạ, sự hối thúc của cha mẹ cũng vội vã tìm đến các mối tình chớp nhoáng để kịp cưới cho thế - gian hài lòng.
Vậy, " phúc " của ông bà định nghĩa là gì?
Là bất chấp tình yêu chỉ cần có người chịu rước về làm dâu là có phúc.
Hay là mặc kệ cảm xúc của bản thân, chỉ cần có chồng là có phúc.
Hài thật, những khái niệm cổ hủ vẫn cứ được tung hô giữa cuộc sống hiện đại.
Thực tế thì hiện nay, có rất nhiều cô gái đi theo xu hướng cưới - muộn để dành thời gian cho đam mê, cho sự nghiệp, cho ước mơ và cho việc tận hưởng cuộc sống độc - thân đầy tự do và thoải mái. Việc đó có gì sai?
Họ phát triển sự nghiệp để gặt hái hoa thơm nơi địa vị xã hội.
Họ đi theo đam mê để thỏa mãn những ước muốn của cá nhân.
Họ kiếm tiền, họ thành đạt và họ khám phá những mảnh đất mà từ lâu họ mơ ước.
Những điều đó không phải là " phúc " lắm hay sao?
Lấy chồng _ tôi không phủ nhận nó là lẽ hiển nhiên trong đời người con gái nhưng đừng lấy nó ra là thước đo cho những giá trị của cuộc sống họ.
Lấy chồng _ một dấu mốc đưa người con gái sang một trang mới hứa hẹn đầy hạnh phúc nhưng độc thân để thả lòng với những điều mình muốn đôi khi cũng là một khái niệm bình yên hiện hữu.
Lấy chồng _ cái ngày sẽ xảy đến nhưng nếu hạnh phúc tắt đường, duyên không mở cửa thì cũng đừng quá bi quan bởi hạnh phúc còn nằm ở những điều ta chinh phục, ở thành quả gặt được khi ta theo đam mê và ở sự tự do trong cuộc sống.
Hỡi những cô gái đôi mươi chưa có bồ
Những những cô gái gần chạm mốc ba mươi chưa lấy chồng
Mỉm cười đi vì bình yên đâu chỉ nằm ở khái niệm " kết hôn " đầy cứng nhắc...
(Tản mạn-sưu tầm)

Tuyệt chiêu trị ông chồng vô tâm dành cho chị em phụ nữ

(Tuanhfamily.com)Đối với các ông chồng vô tâm, chị em nhiều lúc cảm thấy rất khó chịu không biết làm sao có thể trị được các ông chồng vô tâm thế này. Cùng nhau xem cách dưới đây nhé

Người chồng bao giờ cũng phải là người có trách nhiệm gánh vác, là trụ cột trong gia đình mà vợ con có thể nương tựa vào. Thế nhưng không phải người vợ nào cũng có may mắn lấy được người chồng như vậy. Rất nhiều người lấy chồng mà giống như chỉ lấy về một thằng bé to xác mà thôi. Vậy hãy cùng đọc ngay những bí quyết trị chồng vô tâm dưới đây để giữ gìn hạnh phúc của gia đình nhé 


1 Chiêu 1 giúp trị chồng vô tâm 

Chồng muốn đi chơi cho thay đổi không khí. Tuy nhiên bạn đã phải lãnh đủ trong lần du lịch năm ngoái rồi từ việc book vé đi và về, từ việc soạn đồ cho chồng, cho bản thân rồi cho con cái. Suốt
chuyến đi bạn quay cuồng con khóc, con quấy rồi đối nội đến đối ngoại tuyệt nhiên chồng không mó tay vào một thứ gì cả, cứ để vợ một mình xoay xở với một đống thứ. Cuối cùng sau kì nghỉ về chồng thì phơi phới mà vợ thì héo quắt. Chính vì thế nếu lần này anh ấy đòi đi, bạn nhất quyết phải từ chối, anh ấy sẽ hỏi lý do thì bạn kể sạch sành sanh nỗi ấm ức trong lòng bạn và ra điều kiện nếu anh ấy đảm nhận một số công việc sau (nhớ liệt kê đầy đủ ra) thì mới chịu đi. Nếu phải nếm trải nỗi thống khổ của bạn dù là một chút thôi, anh ấy cũng sẽ thông cảm và biết nghĩ hơn nhiều.

2 Chiêu 2 giúp trị chồng vô tâm 

Anh ấy thường xuyên đi bạt mạng, chả quan tâm đến vợ con, thường xuyên cắt cơm ở nhà. Nếu bạn thắc mắc anh ấy sẽ viện lý do này lý do kia nào là đi gặp đối tác, đi dự sinh nhật sếp…toàn những lý do mà không đi không được. Nếu nhà bạn có ông bà lên hỗ trợ chăm sóc cháu hoặc có người giúp việc thì càng tốt. Hãy nhằm đúng lúc anh ấy phải đi để diện một bộ thật đẹp để cũng đi theo việc của mình. Chắc chắn anh ấy sẽ rất thắc mắc là bạn đi đâu, làm gì, với ai. Bạn hãy tìm những lý do tương đồng với anh ấy. Một chút tức tối và ghen nhẹ, anh ấy sẽ không dám đi mây về gió nữa mà ở nhà nhiều hơn, một phần là muốn canh bạn, một phần là sợ mất bạn. Chính vì lý do này anh ấy sẽ muốn tìm cách lấy lòng bạn hơn. Tận dụng cơ hội này hãy để anh ấy tham gia vào một số công việc gia đình. 

3 Chiêu 3 giúp trị chồng vô tâm 

Thường thì khi bạn nhờ anh ấy làm việc gì, anh ấy sẽ thoái thác và hẹn bạn lúc nào đó sẽ làm nhưng rồi đến lúc ấy anh ấy chỉ nói một câu tỉnh queo là “Anh quên”. Như thế thì còn việc gì bực hơn nữa ấy chứ. Điều đó khiến bạn không dám để anh ấy làm gì cả mà thà xoay 1 mình còn hơn cho khỏi lỡ việc. Chính vì vậy chồng bạn đã vô tâm lại càng vô tâm hơn. Chồng bạn thích ăn một món nào đó, bạn sẽ hứa với anh ấy tối nay sẽ đi chợ và nấu món anh ấy yêu thích. Anh ấy sẽ háo hức về nhà để thưởng thức món ăn đó nhưng khi dọn mâm ra lại không có. Anh ấy sẽ thắc mắc hoặc thậm chí nổi cáu. Bạn cũng chỉ cần trả lời rằng bạn quá nhiều việc nên đã quên mất. Hãy nói rõ với anh ấy là anh ấy cũng mắc lỗi như vậy quá nhiều lần rồi và bạ cũng phải trải qua cái cảm giác anh ấy đang gặp phải lúc này. Anh ấy sẽ suy nghĩ về những điều bạn nói và lần sau sẽ không dám hứa suông nhiều nữa. Lời khuyên & Cảnh báo Trên đây là những bí quyết trị chồng vô tâm dành cho các chị em đang có ông chồng như vậy nhé. Chúc chị em phụ nữ luôn giữ được hạnh phúc gia đình.

Câu chuyện sâu sắc và thấm thía đánh trúng tim đen đàn ông

Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê.

Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế tán chuyện:

Chàng già: "Mẹ, đang vui thì mày bỏ về."


Chàng trẻ: "Vợ em nó ốm nghén nằm bẹp. Em phải về xem nó ăn uống thế nào."

Chàng già: "Mày đúng là thằng núp váy vợ. Bảo nó mua phở về mà ăn. Mất mẹ nó một chân phỏm, vỡ cả trận."

Chàng béo: "Mày đội nó lên đầu thế, rồi có ngày nó vặt hết cả râu lẫn tóc mày đi."

Có cái gì đó quen quen trong cách những người đàn ông nói chuyện. Tôi chắc bạn đã từng nghe những cuộc đối thoại như thế cả trăm lần ở những bữa nhậu, ở quán bia hơi luôn chật cứng đàn ông sau giờ làm việc, ở bàn ăn trưa của dân văn phòng và cả ở phòng nước của những trường kỹ thuật.

Tôi nhớ lại bữa trưa đầy nước mắt của bạn tôi. Nàng ngồi ăn, mà nước mắt lã chã rơi xuống bát cháo còn đầy nhưng đã nguội. Người đàn bà trẻ xinh đẹp, giỏi giang và đoan trang mà tôi thầm ngưỡng mộ ấy đã luôn ngồi xuống để chồng mình đứng cao hơn, đã luôn bước lùi lại để chồng mình luôn nổi bật, đã vừa đánh răng vừa cọ toa lét buổi sáng, vừa lau bếp vừa cho hai đứa con mọn ăn mỗi buổi chiều về.

Vậy mà cái mà nàng nhận được là sự lười biếng gia tăng của gã chồng, là việc hắn nghi ngờ mỗi khi vợ đi làm về trễ, là những lời nhiếc móc và sự hằn học, bởi trong sâu thẳm, hắn hiểu rằng hắn không xứng đáng với nàng. Và để vùi dập đi sự tự ti nội tại, để vuốt ve sĩ diện bên ngoài, hắn ra sức hành tỏi ra oai với vợ trước mặt người khác, ra sức ủ mưu kìm tỏa, vây hãm vợ trong nhà.

Hắn nào hiểu được rằng quát tháo hay kiềm tỏa chỉ có thể làm bạn tôi đau khổ vì đã chọn nhầm người, không thể làm cho nàng ngừng xinh đẹp hay tỏa sáng, lại càng không làm nàng yêu hay trọng hắn hơn. Và rồi cốc nóng quá thì tay phải buông, đến con giun xéo mãi cũng phải quằn, nói gì đến vợ.

Tôi nhớ lại đêm tôi sinh con gái, máu chảy vọt thành dòng, nằm nghe máu thấm qua chiếu, nhỏ giọt xuống nền đá hoa bệnh viện. Chồng mua giấy bản, lót xuống dưới chiếu, bế vợ xuống lau rửa, rồi lại đặt vợ lên. Chồng tôi vốn xưa nay sợ máu, nhưng vẫn muốn tự mình chăm vợ đẻ. Vì điều ấy, tôi không thể nào mở miệng cãi hỗn với chồng suốt những năm sau, lại càng không dám kể lể công lao hay bì tị việc này việc nọ. Hóa ra, có những lúc người đàn ông tưởng mình mềm yếu nhất, là lúc họ làm người đàn bà yêu kính họ nhiều hơn cả.

Tôi đứng dậy, trả tiền, bước ra khỏi quán, không quên lườm mấy gã đàn ông một cái thật dài. Cậu chàng đang bị bạn mắng còn rất trẻ, nét mặt bối rối, ngượng ngập cười xí xóa như thể mình vừa làm một việc chẳng xứng đàn ông. Sao những người đàn ông kia lại coi cử chỉ chăm sóc bình thường với vợ như một hành vi mất mặt? Và bao lâu nữa, chàng trai trẻ nọ cũng sẽ trở thành một người như họ?

Nếu bạn là đàn ông và bạn đọc bài này, xin hiểu rằng đàn bà thực ra vô cùng đơn giản. Họ trọng chồng không phải bởi số tiền anh ta kiếm được, chiếc nhẫn hạt xoàn anh ta đã mua cho, hoặc anh ta oai phong hào nhoáng thế nào ngoài đường ngoài chợ, mà bởi việc anh đã bế vợ trên tay thế nào khi chị ốm, đã nằm nghe nàng luyên thuyên kể chuyện nhà-chuyện bếp-chuyện đời đến lúc tàn đêm ra sao, đã thức pha sữa thay bỉm cho con và chăm cha vợ ốm thế nào.

Đàn bà không cần gì to tát, họ chỉ cần yêu thương và bản lĩnh. Yêu thương đủ để sưởi ấm họ. Bản lĩnh đủ để nhường nhịn, khoan dung thói đàn bà mà không sợ bị lấn át, đủ để làm những việc nhỏ nhặt cho họ mà chẳng sợ bạn bè khích bác, đủ để cho vợ đứng ngang mình trong nhà - ngoài ngõ.

Bởi yêu và trọng của đàn bà thật ra rất gần nhau.
(St)

Ta chẳng nhận ra thần tượng ngay trước mắt ta tóc người đang bạc

(Tuanhfamily.com)Bây giờ có nhiều bạn trẻ thần tượng những nhân vật hảo huyền còn hơn Cha mẹ mình. Họ khóc vì thần tượng , họ bỏ ăn vì thần tượng , họ có thể tự sát vì thần tượng ... Đó là sự ngông cuồng ngu xuẩn nhất .
Hãy để dành nước mắt và sự cảm kích cho thần tượng thật sự của mình đó là Cha Mẹ. Vì chỉ có Cha Mẹ mới có thể làm tất cả , hy sinh tất cả vì chúng ta mà thôi.


Thế nên các bạn trẻ à, đừng mãi chạy theo những thứ hư ảo mà không biết trân trọng yêu thương mình đang có. Đừng để những phút giây quý báu bên cạnh "thần tượng" của đời mình trở thành sự hối tiếc mãi về sau...

Câu chuyện cảm động khiến hàng triệu người rơi nước mắt

(Tuanhfamily.com)Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.


Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.


Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:

- Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.

- Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm

Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở...

Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần...

Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.

Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:

-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.

Chị cẩn thận tháo túi.

Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:

-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa... Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.

- Nhận vào.

Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.

Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:

-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?

-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.

Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.

***

Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:

- Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?

- Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.

- Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.

Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.

Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:

- Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !

Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.

Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế. Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.

- Thưa với thầy, gạo này là do tôi... Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm... Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !

Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.

Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :

- Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.

Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:

- Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.

Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.

Lòng thầy xót xa.

Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.

Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.

Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.

Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài. Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.

Thầy nói:

- Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.

Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.

Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.

- Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em...

Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.

Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.

Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:

- Mẹ ơi!!!!!!
(St)

Xin con hãy bao dung nếu bố mẹ già đi...!

(Tuanhfamily.com)Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!




Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...

Bố mẹ!!