Zing News - Tri thức trực tuyến

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật

Là một người Mỹ lập gia đình tại Nhật Bản đã gần 20 năm, chị Gina vẫn không khỏi xúc động với những điều chỉ nền giáo dục tại đất nước này mới có. Mới đây chị đã có trải nghiệm vô cùng đặc biệt khi chứng kiến lễ tốt nghiệp tiểu học của con trai.

Hãy cùng xem những tấm ảnh chị Gina ghi lại trong buổi lễ nhé!

Không giống như Mỹ, tại Nhật Bản hệ tiểu học được chia làm 6 lớp. Trước khi đến với những bức ảnh trong buổi lễ tốt nghiệp chị Gina đã chia sẻ tấm hình ngày đầu tiên đi học của Branden.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 1
Tấm hình được chụp vào tháng 4 năm 2008, Branden khi ấy mặc bộ đồng phục màu đen và cậu nhóc còn nhỏ xíu, bên cạnh là em trai – Noad và mẹ chồng chị Gina từ Osaka đến.


Tại trường học của Branden, các học sinh lớp 1 đều phải dùng balo có màu vàng trên nắp túi, và tất cả vật dụng khác như đồng phục thể dục, túi thể thao đều có màu vàng… Màu sắc này giúp các giáo viên và phụ huynh dễ nhận ra đây là những bé lần đầu tiên đến trường, từ đó sẽ có những biện pháp bảo vệ các bé tốt hơn.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 2
Những vật dụng Branden phải mang theo mỗi ngày đến trường khi còn học tiểu học.

Chiếc cặp trong hình là sản phẩm handmade của mẹ Branden, nó có một chiếc còi kéo ở phía trước để khi ai đó có ý định bắt cóc, cậu bé sẽ kéo và còi sẽ kêu rất to để báo động những người xung quanh. Những chiếc còi hay những vật dụng tương tự thế này được tặng miễn phí tại các trường tiểu học Nhật Bản.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 3
Còn đây là Branden hiện tại, cậu nhóc đã cao lớn hẳn lên và chiếc balo thực sự trở nên nhỏ bé so với cậu. Khi nhìn tấm ảnh này, bà mẹ Gina đã cảm thấy vô cùng tự hào.
Buổi lễ tốt nghiệp được diễn ra tại phòng thể dục. Một không khí trang nghiêm bao trùm khi các học sinh lớp 6 tiến vào hàng ghế trung tâm của buổi lễ, cha mẹ học sinh tốt nghiệp được xếp ngồi ở khu vực gần các học sinh lớp dưới.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 4
Thường ngày, học sinh tại Nhật Bản được phép mặc trang phục tự do đến trường nhưng hôm nay, học sinh tốt nghiệp buộc phải mặc vest đồng phục. Gina không giấu được xúc động khi nhìn thấy hình ảnh rất khác của Branden và các bạn của cậu bé trong trang phục đó.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 5
Giáo viên lớp 6 cài trên ngực những bông hoa màu đỏ và trắng. Người mặc bộ vest xám chính là chủ nhiệm của Branden, hôm nay nhìn cô ấy rất tuyệt.
Sau khi hội trường ổn định chỗ ngồi, thầy hiệu trưởng cùng giáo viên từng lớp lên trao bằng tốt nghiệp cho từng học sinh. Branden có tên xếp thứ 3 trong lớp, nên cậu bé phải lên sớm để đứng đợi được đọc tên. Hiệu trưởng đặc biệt yêu mến Branden vì cậu bé là học sinh xuất sắc, điểm học tập của Branden chủ yếu là A và rất ít điểm B, ngoài ra em còn là đại diện đội bơi của trường và là phó chủ tịch hội học sinh trong năm học này. Mẹ Gina còn hóm hỉnh nhận xét con trai mình rất buồn cười, nó rất thích nhảy nhót và ca hát.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 6
Sau khi toàn bộ học sinh lớp 6 nhận được bằng, các em được yêu cầu đứng lên và quay mặt xuống các em lớp dưới. Đây là phần xúc động nhất của buổi lễ. Các học sinh khóa dưới sẽ đứng dậy và nói về những điều họ biết ơn liên quan đến anh chị lớp 6, đó có thể là những kỉ niệm, cũng có thể là những lời xin lỗi.
Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 7
Rất nhiều các em ở lớp dưới đã khóc khi phải chia tay các anh chị lớp trên.
Rất nhiều học sinh và phụ huynh đã không cầm được nước mắt. Bé Noad cũng nói với anh trai rằng cậu sẽ nhớ anh rất nhiều, 2 năm đi học chung với nhau là khoảng thời gian khó quên, khi nước trong bình hết Noah cũng không thể xin anh trai được nữa rồi. Thậm chí Gina còn nhìn thấy thầy giáo dạy lớp 5 của Branden khóc rất nhiều, thầy ấy liên tục lấy khăn tay để lau nước mắt và ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 8
Lời nhắn của giáo viên dành cho học sinh đã tốt nghiệp.
Điều đặc biệt ở Nhật Bản là học sinh tốt nghiệp luôn nhận được rất nhiều lời nhắn từ những giáo viên từng dạy mình. Hình trên là lời nhắn từ cô Yuka giáo viên lớp 1 của Branden, cô viết về những ấn tượng đầu tiên của cô về cậu bé trong ngày đầu em tới trường với chiếc balo tự chế độc đáo.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 9

Rời hội trường, học sinh lớp 6 sẽ được trở về lớp học của mình lần cuối, tại đây, các em được ghi hình và trò chuyện với giáo viên chủ nhiệm. Chị Gina đã viết: "Cô giáo của Branden đã làm chúng tôi khóc thêm lần nữa, cô nói với bọn trẻ rằng cô đã gửi một tin nhắn đặc biệt tới mỗi học sinh và cô coi đó như một lời hứa, bọn trẻ sẽ thực hiện lời hứa đó và quay lại gặp cô vào năm chúng 20 tuổi. Lũ trẻ đã khóc theo và hứa với cô ấy".
Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 10
Cô giáo tận tâm của Branden đang xúc động chia tay học sinh của mình.
Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 11
Cuối cùng, lần lượt từng học sinh lên tặng hoa cô giáo chủ nhiệm rồi tất cả trở lại hội trường để chụp ảnh kỉ yếu.
Trước khi ra về, nhà trường yêu cầu phụ huynh đi cùng với con em của mình, số còn lại sẽ đi cùng thầy cô giáo, toàn trường xếp thành 1 hàng dài để tạm biệt học sinh tốt nghiệp. Những em nhỏ sẽ cầm hoa trên tay hoặc những bức vẽ chân dung để tặng cho anh chị mà chúng yêu mến. Tất cả học sinh tốt nghiệp sẽ bắt tay và dặn dò học sinh lớp dưới trước khi rời mái trường mà các em từng gắn bó. Đây thực sự là một nghi thức rất đáng yêu và xúc động.
Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 12
Branden cùng cô và các bạn ghi lại khoảnh khắc cuối cùng là học sinh tiểu học.

Cô giáo chủ nhiệm của Branden đã cười vui trở lại, trong lời giấy nhắn dành cho con trai chị Gina, cô viết, cô rất ấn tượng với màn nhảy Michael Jackson điêu luyện của cậu bé. Cô cũng nhận thấy Branden là một chàng trai rất yêu gia đình, em luôn để mắt tới Noad khi ở trường và theo cô, Branden là một cậu bé ngọt ngào luôn biết cách làm người khác mỉm cười.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 13
Những món quà Branden nhận được của các em lớp dưới.
Trở về nhà, chị Gina cùng Branden khám phá các món quà mà cậu bé nhận được. Đầu tiên là một bức tranh chân dung do một bé lớp 2 vẽ tặng, trông nó không thật sự giống Branden nhưng nụ cười thì không thể nhầm được. Branden luôn cười và khiến người khác cảm thấy thoải mái. Ngoài ra cậu nhóc nổi tiếng của Gina còn nhận được rất nhiều thư, bút viết và thậm chí cả sữa tắm – món quà thật bất ngờ.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 14
Lễ tốt nghiệp kết thúc vào lúc 11h30 và đến 2h chiều gia đình chị Gina được xe buýt của trường đón tới nhà hàng nơi diễn ra bữa tiệc chia tay thân mật. Tại đây, các gia đình được gặp gỡ nhau, những đứa trẻ tặng hoa và nói lời tạm biệt. Hầu hết bạn bè của Branden đều chuyển đến cùng một trường trung học nhưng Mio – cô bạn thân của Branden lại chuyển đi rất xa, điều này khiến cậu bé rất buồn.
Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 15
Trong khi bữa tiệc diễn ra thì trên màn hình chiếu hình ảnh các bé tham gia hoạt động ngoại khóa trong quãng thời gian học tiểu học.
Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 16
Branden cùng 2 cô bạn Genki và Saya chọn làm đầu bếp trong một nhà hàng Trung Quốc, một số khác lại chọn thử làm nông dân hoặc người bán vé ở trạm xe lửa, nhiều bé lại thích làm lính cứu hỏa. Đây là trải nghiệm đáng nhớ của học sinh tiểu học trong “Ngày thử việc”.
Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 17
Trở về nhà sau bữa tiệc, chị Gina thực sự rất bất ngờ về món quà mà nhà trường dành tặng cho học sinh tốt nghiệp, đó là một tờ giấy nhỏ ghi lại quá trình tăng trưởng của Branden trong suốt 6 năm học. Tấm bảng cho biết Branden đã cao lên 37,6cm kể từ ngày đầu cậu bé đến trường. Gina cho rằng đây thực sự là món quà tuyệt vời nhất mà con cô nhận được.

Giây phút nghẹn ngào khi con tốt nghiệp tiểu học tại Nhật 18
Hai món quà cuối cùng của Branden là cuốn từ điển trung học do Hội đồng giáo dục thành phố tặng và khung hình do Noah tự làm. Trong khung hình là những lời nhắn Noah và bạn của Branden thu thập được, Noah còn đặc biệt chú thích miếng nui to nhất ở dưới khung hình là dành cho anh trai của cậu. Branden rất vui và cảm ơn Noad, còn chị Gina thì cảm thấy rất tự hào về hai cậu nhóc của mình.

Giáo viên Mỹ ngạc nhiên về giáo dục mầm non của Nhật Bản

Là một giáo viên dạy Tiếng Anh 5 năm tại Nhật Bản, J.Decker đã có những trải nghiệm quý giá tại đất nước tuyệt vời này, nhất là trong lĩnh vực giáo dục mầm non.

Theo J.Decker, sự khác biệt lớn nhất của nền giáo dục Nhật Bản là cách người Nhật rèn tinh thần tập thể, khả năng làm việc nhóm cho học sinh từ khi còn rất nhỏ. Một điều thú vị nữa là cách họ giáo dục không phải là bắt trẻ học mà là để chúng chơi. Với Tiếng Anh, người Nhật dạy học sinh để chúng hiểu rằng học Tiếng Anh là niềm vui và giúp đứa trẻ thích học môn này hơn trong tương lai chứ không phải để chúng sớm sử dụng được ngôn ngữ này.

Giáo viên Mỹ ngạc nhiên về giáo dục mầm non của Nhật Bản 1


Ngay trong giảng dạy, các giáo viên cũng phải kết hợp chặt chẽ với nhau, Decker cho biết đó là phương pháp dạy theo nhóm, anh sẽ làm việc với các giáo viên người Nhật để cùng dạy cho trẻ.

Tại Nhật Bản, giáo viên được ví như một người nghệ sĩ thực thụ. Họ phải biết rất nhiều bài hát, sáng tác ra các điệu nhảy, họ còn phải nghiên cứu để tích lũy cho mình một vốn từ vựng phong phú về động vật, màu sắc, thời tiết, tổ chức trò chơi và nhất là những câu chuyện bổ ích. Một buổi học sẽ diễn ra tất cả những hoạt động đó.


Mục tiêu của lớp học mẫu giáo ở Nhật Bản cũng khiến Decker thực sự bất ngờ, đó là việc phá bỏ lớp rào cản nhút nhát cho trẻ. Trẻ sẽ được “chạm” vào thầy giáo nước ngoài vào cuối buổi học để không còn cảm thấy lo lắng khi tiếp xúc với người lạ. Decker nói rằng đây là điều anh chưa bao giờ tưởng tượng ra trước khi đến Nhật Bản. Anh không ngờ rằng người Nhật trả tiền cho mình để “chạm” vào con cái của họ, anh cũng từng thử dạy bọn trẻ đập tay high – five nhưng không có kết quả vì chúng khá e dè. Đất nước này quả thật chứa rất nhiều điều thú vị.

Giáo viên Mỹ ngạc nhiên về giáo dục mầm non của Nhật Bản 2

J.Decker thực sự cảm thấy may mắn khi được làm việc tại các trường mẫu giáo Nhật Bản vì đó là nơi anh có thể cảm nhận rõ nhất lý do tại sao người Nhật lại có những tính cách khác biệt như vậy. Cách người Nhật dạy con cái họ hoàn toàn tương phản với những người phương Tây.

Trẻ em Nhật được dạy cách làm việc nhóm từ khi còn nhỏ, điều này Decker nhìn thấy rất rõ trong cách giờ học Tiếng Anh của mình. Ở Mỹ, trẻ được khuyến khích giơ cao tay và nói ra câu trả lời của mình thì ở Nhật đó lại là điều bất lịch sự. Học sinh ở Nhật được khuyến khích cùng đồng thanh nói ra câu trả lời và phương pháp giảng dạy của giáo viên cũng là tạo ra các trò chơi để trẻ có thể làm việc nhóm với nhau để cùng tìm ra đáp án. Sẽ không có trẻ nào bị bỏ rơi khi học theo cách này và những trẻ giỏi sẽ hỗ trợ cho những trẻ kém hơn.

Giáo viên Mỹ ngạc nhiên về giáo dục mầm non của Nhật Bản 3

Bữa ăn trưa cũng chính là một ví dụ tuyệt vời cho sự tương phản giữa nên giáo dục Nhật Bản và phương Tây. Không có những chiếc túi giấy màu nâu đựng bơ đậu phông, bánh sandwich, cheetos và một quả chuối, bữa ăn trưa tại Nhật là cả một hộp bento màu sắc được sắp xếp gọn gàng và giàu dinh dưỡng. Đôi khi mẹ của những học sinh còn khiến Decker bất ngờ khi cắt rong biển thành hình Pokémon và làm xúc xích hình con bạch tuộc. Bữa trưa thực sự khiến lũ trẻ ăn một cách vui vẻ và giống như mọi thứ cho trẻ em, chúng đều thật dễ thương.

Giáo viên Mỹ ngạc nhiên về giáo dục mầm non của Nhật Bản 4

Không chỉ vậy, phong cách phục vụ bữa trưa tại mẫu giáo Nhật cũng thực sự khác biệt. Một vài em sẽ được chọn ra để cùng giáo viên phục vụ trà cho các bạn cùng lớp, trước khi ăn lũ trẻ sẽ cùng nhau hô to cảm ơn cha mẹ, nhà trường và cách giáo viên đã cho chúng một bữa ăn ngon và đôi khi nó sẽ được thay thế bằng một vài hát vui vẻ. Việc trẻ được chọn ra để phục vụ các bạn khác không được coi là việc vặt mà nó giống như một vinh dự, một điều rất đặc biệt mà đứa trẻ được phép làm.

Giáo viên Mỹ ngạc nhiên về giáo dục mầm non của Nhật Bản 5

Kỷ luật tại các trường học Nhật cũng rất khác so với phương Tây. Nếu như tại Mỹ, trẻ được ngồi cạnh giáo viên hay được cử ra ngoài giúp giáo viên lấy các giấy tờ được coi như một phần thưởng thì tại Nhật Bản nó lại được coi như một hình phạt. Việc trẻ nào đó phải ngồi cùng giáo viên có nghĩa là chúng quá yếu kém để là một thành viên trong nhóm. Học sinh được dạy để nhận thức rằng mình là một phần của tập thể và phải biết vị trí của mình trong tập thể đó.

Giáo dục Nhật Bản cũng có điểm tương đống rất lớn với các nước Châu Á đó là tư tưởng Nho giáo, quan trọng nhất là lòng hiếu thảo. Trẻ em được dạy phải biết vị trí của mình trong tập thể, làm việc cùng nhau, tôn trọng gia đình của mình và của đồng nghiệp, giúp đỡ lẫn nhau và suy nghĩ cho tất cả mọi người. Chủ nghĩa cá nhân đồng nghĩa với ích kỉ và sẽ bị loại bỏ. Đó là lí do vì sao trẻ mẫu giáo sẽ luôn có một món đồ đồng phục, đôi khi là những chiếc mũ, đồ thể thao và thậm chí là những đôi tất.

Đó là những điều tưởng như kỳ lạ nhưng đã tạo nên một đất nước Nhật như nó vốn có ngày nay.

Cách dạy cháu sai lầm của ông bà nội

Bin chỉ để lại vài thứ đồ chơi hỏng và vài loại quả mà mình không thích ăn. Bố Bin thấy vậy thì ngạc nhiên vô cùng. Chỉ sau chuyến công tác 2 tháng xa nhà, trở về bố thấy Bin hoàn toàn thay đổi.
Trước kia, bố Bin vẫn thường khen con trai có tính “quảng đại” vô cùng. Bin rất thích trẻ con, cứ có đồ ăn là chia hết cho đứa trẻ này lẫn đứa trẻ khác. Có lần, hai bố con đi dạo thì gặp một em bé ngồi vạ vật ở góc đường. Thằng bé lớn hơn Bin 1 - 2 tuổi, chắc là đang đứng chờ mẹ bán vài gói tăm bông cho khách. Thấy Bin ăn gói bim bim to, thằng bé nhìn chằm chặp và nuốt nước miếng ừng ực. Bố chưa kịp nói gì thì Bin đã nhanh nhảu: “Anh ăn không, cho anh này”. Nói rồi, Bin chạy ra bốc một nắm bim bim thật to đưa cho thằng bé kia. Bố Bin nhìn con mà thầm tự hào lắm.
Bin chỉ để lại vài thứ đồ chơi hỏng và vài loại quả mà mình không thích ăn. Bố Bin thấy vậy thì ngạc nhiên vô cùng. Chỉ sau chuyến công tác 2 tháng xa nhà, trở về bố thấy Bin hoàn toàn thay đổi.
Thế mà chỉ sau hai tháng, Bin trở thành đứa trẻ ki bo ngoài sức tưởng tượng của bố. Không chia đồ ăn cho bạn đã đành, Bin còn luôn thắc thỏm một nỗi lo lắng: “Các bạn ăn hết của Bin đấy”. Kể cả đồ chơi cũng thế. Nếu như trước đây Bin thường mang hết làn đồ chơi này đến làn đồ chơi khác đổ ra nền nhà cho các bạn chơi thì nay Bin chỉ cho các bạn chơi mấy cái ô tô long bánh hoặc mấy thứ đồ chơi đã hỏng. Bố hỏi thì Bin bảo: “Các bạn chơi toàn phá của Bin thôi, hỏng hết đồ chơi, phí lắm, tốn tiền mua”.
Cho đến ngày nghỉ phép bố Bin mới hiểu tại sao con trai ngày càng trở nên “giữ của” đến vậy.
Từ một đứa trẻ rất thảo, Bin dần trở nên ki bo chỉ vì những lời dạy vô tình của ông bà.
Bin càng lớn càng lười ăn, cứ đến bữa là lảng tránh, ông bà cho Bin ăn cũng phát mệt. Bin ngậm rất lâu hoặc nhai mãi không nuốt. Mỗi lần như vậy, ông bà thường nhắc: “Bin nuốt đi, ăn nhanh lên không là các bạn sang ăn hết bây giờ. Các bạn ăn tham lắm nhé, không phần Bin đâu”. Thế là Bin nhai vội vã rồi nuốt để ăn miếng khác. Và miếng khác lại ngậm, ông bà lại nhắc…
Đồ chơi cũng thế, Bin có thói quen để đồ chơi bừa bãi và không bao giờ thu dọn dù ông bà có nhắc nhở bao nhiêu lần. Thế là ông bà lại nghĩ là một “chiêu”: Mỗi lần muốn Bin dọn đồ chơi, ông bà lại nói: “Kìa thằng cu Tí sang lấy đồ chơi của Bin kìa, Bin dọn nhanh lên, cất đi không nó lấy mất”. Hoặc “Úi các bạn sang xin đồ chơi của Bin kìa, các bạn chơi phá lắm, hỏng hết đồ chơi, phí tiền của bố mẹ Bin mua lắm, cất đi mau”. Thế là Bin sợ bạn lấy hoặc chơi mất đồ chơi liền vội vàng cất đi thật nhanh.
Dần dần, Bin trở thành đứa trẻ ki bo.
Thực ra, nếu không có sự “nhồi nhét” liên tiếp của ông bà nội về chuyện “các bạn ăn hết cơm hoặc chơi hết đồ chơi của Bin” thì Bin đã không phải là đứa trẻ keo kiệt đến vậy. Vì Bin chưa ý thức được đâu là đúng, đâu là sai, Bin chỉ biết nghe theo lời người lớn và tin rằng người lớn nói đúng.
Ông bà nội nói những câu mang tính “đe dọa” đến quyền lợi của Bin làm cho Bin cứ nghĩ rằng các bạn đang tranh những gì thuộc về mình nên Bin lo sợ. Chính tâm lý sợ hãi đó đã tạo cho Bin suy nghĩ phải “giữ của”, không được để các bạn tiếp xúc những thứ thuộc về mình. Và Bin trở nên ích kỉ từ lúc nào mà không biết.
Điều này sẽ vô cùng nguy hiểm với Bin nói riêng cũng như với trẻ em nói chung. Ngay từ nhỏ, trẻ đã được “huấn luyện” để hình thành thói ích kỉ thì thói quen này sẽ theo trẻ tới tận khi lớn lên và từ đó trẻ sẽ có ít bạn bè, phải sống cuộc sống chỉ biết làm sao để bảo toàn mọi thứ thuộc về mình… Vô tình nó cũng làm ảnh hưởng nhân cách của trẻ, khiến trẻ không bao giờ có được tính bao dung và biết giúp đỡ người khác.
theo afamily

Những sai lầm nghiêm trọng của bậc cha mẹ

Bậc làm cha mẹ nào cũng luôn muốn những điều tốt nhất cho con cái của mình, kể cả từ giáo dục đến thức ăn và tất cả những gì con cần sẽ luôn được cha mẹ đáp ứng. Tuy nhiên, có những điều không phải cứ đáp ứng cho con là tốt, bởi nó không những không tốt cho con mà còn định hướng sai khi con phát triển đến tuổi trưởng thành. Dù là con phát triển thể chất, trí tuệ hay nhân cách theo hướng đúng hay sai đều có sự tác động của cha mẹ. Nuôi dạy con là cả một nghệ thuật, nhưng không phải cha mẹ nào cũng làm đúng.
Dưới đây là 11 lỗi của cha mẹ đã góp phần ảnh hưởng không tốt trong quá trình nuôi dạy con nên người.
1. Khi con bắt chước người khác nói tục, chửi thề - cha mẹ chỉ cười. Điều này sẽ làm cho con ta nghĩ rằng như vậy là hài hước và con sẽ cứ không hiểu như vậy là không nên, nó sẽ thành thói quen của con và con cứ nói như vậy nhiều lần.
2. Đáp ứng tất cả những đòi hỏi về ăn uống, tiệc tùng, những thứ xa xỉ và tất cả những đòi hỏi khác của con. Trong trường hợp này, cha mẹ cần tập trung và phân loại những đòi hỏi nào của con là chính đáng và cần thiết thì mới đáp ứng, còn nếu không thì không thể. Điều quan trọng ở đây là, không đáp ứng yêu cầu của con không có nghĩa là làm cho con thất vọng, mà ngược lại, con đạt được mọi yêu cầu một cách dễ dàng thì sẽ rất dễ sinh hư. Điều này rất nguy hiểm.
3. Nuông chiều con cáibằng cách cho phép chúng ra lệnh với chính cả bố mẹ chúng. Điều này có thể khiến con khi lớn lên sẽ luôn tin rằng, anh ta sở hữu cả thế giới này, và con là người có quyền lực nhất, không chịu nghe lời ai.
4. Không bao giờ giáo dục tinh thần cho con. Một cuộc sống thiếu thốn về tinh thần sẽ khiến con không thể tự quyết định cho bản thân và thậm chí còn không thể làm chủ được những cảm xúc, tư tưởng của chính mình.
5. Nhặt bất cứ thứ gì con làm rơi. Cho dù là con làm rơi hay con cố ý ném đi, từ bút chì, sách vở, quần áo, hoặc giày dép… cha mẹ cũng nhặt lên cho con. Cha mẹ hoàn toàn không nên làm vậy, mà hãy để con tự làm. Bởi nếu cứ làm hộ còn, con sẽ không từ bỏ được cố tật đó mà còn có thói đổ trách nhiệm cho người khác!
6. Khi con mắc lỗi lớn, cha mẹ luôn bỏ qua. Không những không phạt mà cha mẹ còn nói: “Tôi không thể làm gì thay nó…!”, ý là đó là bởi con tôi tự làm. Với cách dạy dỗ này, đừng thất vọng hay hối tiếc gì trong việc giáo dục con trong tương lai.

7. Để con tự do tiếp cận tivi, sách báo. Có thể cha mẹ luôn giữ vệ sinh cho con bằng cách khử trùng và rửa sạch các đồ dùng ăn uống. Thế nhưng cha mẹ lại quên mất một việc, đó là vẫn cho phép con xem các chương trình truyền hình không phù hợp với lứa tuổi của con, hoặc xem sách truyện không phù hợp lứa tuổi, thậm chí là truy cập cả vào những web đen, không lành mạnh.
8. Phá vỡ các quy tắc hay điều lệ. Ngay từ khi con còn nhỏ, cha mẹ không đề ra những quy tắc, quy định và nghiêm túc làm theo thì cho đến khi lớn lên, cha mẹ sẽ cảm thấy khó dạy con, không biết bắt đầu từ đâu trong cái mớ hỗn độn ấy.
9. Thường xuyên tức giận mà không có lý do hoặclý do không liên quan đến con. Nhiều người làm cha mẹ nghĩ rằng, cần phải nghiêm khắc với con, và đã nghiêm khắc thì tức là khi tỏ ra tức giận thì con sẽ phải sợ. Hệ lụy của lối dạy con theo cách này là sau này đứa trẻ sẽ có những suy nghĩ nông cạn và luôn muốn gây rắc rối.
10. Dạy con “ăn gian”. Giáo dục con với các thủ đoạn và các cách “ăn gian” để sớm được thành công chứ không để cho con phải đối mặt với một thách thức khó khăn. Điều này ảnh hưởng rất lớn tới nhân cách con sau này.
11. Luôn cho rằng con mình đúng. Cho dù chính con là người đã làm sai, đã làm điều không phải với bạn bè, với hàng xóm, với cô giáo hay với chính anh chị em trong nhà. Nhưng thay vì trách mắng con, cha mẹ lại đứng về phía con và luôn cho rằng con mình đúng. Cách giáo dục này sớm muộn gì cũng tạo cho con tính ích kỉ, dựa dẫm vào cha mẹ mà không biết tự dùng sức của mình.
theo afamily